18.3 Khi ngày quá xa xôi

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

| | |

Chiều nay ra đứng trước hiên nhà

Ngắm mây trắng lang thang về phố nhỏ

Chắc ngày xưa trong giờ tập làm văn 

tới cái đoạn tả cảnh, tả người mình trốn học cũng nên

Có khi trốn luôn tất cả các giờ tập làm văn 

Toàn lấy cớ bệnh mà nghỉ có khi chỉ là hơi nhức nhức đầu

Giờ anh trời ảnh trả cho đống báo

Đọc hoài không hết.





Lâu lắm mới có cảm giác bình yên trong cái thời điểm tranh sáng tranh tối

Điểm Mĩ thuật không bao giờ vượt qua điểm 7

Thiếu điều vẽ rồng như Trạng vẽ giun

Mà cũng biết đâu là tranh sáng tranh tối lun đấy.

Có những việc làm mình băn khoăn

Có những điều cảm thấy khó xử

Xử xong rồi càng thấy khó

Nặng hay nhẹ?

Hay oánh một trận bầm dập cho rồi

Nghe có vẻ bạo lực

Chỉ được cái nói khoác

Ai mà dọa oánh

Chắc bỏ dép chạy luôn.

Sếp nhắn tin: Nộp gấp các kế hoạch

Kế hoạch đời mình mình còn bỏ xó 

Huống hồ ...





Có những điều thân quen bỗng trở nên xa lạ

Và có những xa lạ bỗng trở nên .... xa tít ngàn khơi

P/S: Trẻ con lại học cách  *lặn mất tăm*

5 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Trẻ con không lặn. Đang theo dõi từng ngày đấy. :)
    Chấm quen trả con à? :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo dõi ai? Làm như thám tử ấy nhỉ! (sm)
      Quen từ blog đấy, từ nhà Nắng :>)

      Xóa
  3. Trả lời
    1. Là trẻ con chưa phải người lớn :)

      Xóa

Được tạo bởi Blogger.