6.3.2015 - Tôi buồn muốn khóc ...

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 3 năm 2015

| | | 6 nhận xét

Có thể vì thời tiết khó chịu khiến tôi bức bối.

Cũng có thể còn vì nhiều điều khác.

Thỉnh thoảng tôi ước mình ...chết đi.

Chưa chi tôi đã bật cười vì ý nghĩ nhuốm mùi bi quan của mình.



P/S:  Nếu có chết tôi cũng sẽ cố chết vào một ngày đẹp trời cho bằng được.


27.2.15 - Bi thương ...

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

| | | 0 nhận xét


Người lớn luôn nghĩ mình đúng.


Vậy



Em tôi sẽ chẳng bao giờ ...đúng cả!


P/S: ???

18.2.15 ...

Thứ Tư, ngày 18 tháng 2 năm 2015

| | | 0 nhận xét


                                         TÔI 

                                                       ƠI 

                                                                  MÙA 

                                                                           XUÂN 

                                                                                     ĐẾN 

                                                                                              RỒI 

                                                                                                        ĐÓ.






29.1.15 - An tâm, ngày mai trời sẽ đẹp...

Thứ Năm, ngày 29 tháng 1 năm 2015

| | | 10 nhận xét

Em gái nhỏ hỏi:

2, sao mợ nói, mua đồ cho em Đạt mua số càng lớn càng tốt?

Mắt cay: Ngày xưa chắc khi mua đồ cho 3 chị em má mình cũng vậy.

Số lớn mặc cho được lâu.

Nhớ cái hôm đám cưới, thằng nhóc hỏi:

Mẹ, mai đi học rồi khi về con về nhà nào?

Em gà bảo: Nếu hồi xưa má mình ...lấy chồng.

Chắc 3 chị em mình cũng tới nhà ...chồng của má và hỏi y vậy.

Mua cho thằng nhóc bộ quần áo mới.

Cậu cứ cười tíu tít, người lớn đi qua đi lại:

Trời chị 2 mua đồ đẹp quá, thích chưa!




P/S: Nếu ngày mai trời không đẹp thì chắc trời ...ngủ quên.

Ngủ quên vẫn có thể gọi dậy.

Cho nên an tâm, ngày mai trời sẽ đẹp.

1.1.15 - Chuyện của ngày hôm qua...

Thứ Năm, ngày 01 tháng 1 năm 2015

| | | 4 nhận xét

Tôi sợ mình quên, nên ghi lại để nhớ.


Kịch bản gồm 4 trang giấy A4.

À thực ra thì 3 trang, nhưng vì tôi có thêm đi, đứng, đặt tay lên vai, nghe điện thoại...

nên dài tới những ...4 trang ( à chỉ 1 mặt thôi).

Đó là kịch bản ...ngắn nhất mà tôi từng làm.

Nhưng Sp cứ nhăn mặt vì tôi ...làm không tới.

Tôi vẫn không "cảm" được cảm xúc của 1 người thiếu nữ 19 tuổi rời xa quê hương

đến 1 nơi xa lạ mà không có ai thân thích bên cạnh.

Lòng cứ đau đáu nhớ "bát canh cua với lưng tô cà pháo, nhớ dáng mẹ hao gầy...".


Tôi vào quán gọi cho mình một tô phở trong cái se se lạnh giao mùa.

Vừa gọi, vừa chờ, vừa sì sụp, trả tiền, rời quán trong vòng ...7 nốt nhạc.

(À khoảng 7 phút).

Điện thoại réo liên tục, mọi người rủ nhau hát hò.

Tôi từ chối dù bình thường cũng ham vui hết cỡ.

Tôi còn phải nghiền ngẫm ...4 trang giấy của mình.


SP nói chắc tôi bị ai nhập vì mọi người ai cũng khóc

Tôi nhớ lúc 3 thầy trò chúng tôi chui vào phòng máy ...

chọn hình, chọn nhạc.

Rồi lén lút chạy chương trình.

Bí mật gọi điện trao đổi.

Kịch bản 4 trang được tôi cất ở 1 nơi dễ nhớ.

Sếp tôi bảo: Đây là 20.11 đáng nhớ nhất.

Năm sau cô về hưu, chúng tôi chỉ "thay lời muốn nói" của mọi người gởi lời cảm ơn cô thôi.



P/S: Đôi khi thứ ta cho đi thì ít nhưng nhận lại rất là nhiều.




Cung cấp bởi Blogger.