19.12.14 - Thương nhau để ...ngó.

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

| | | 1 nhận xét

Em lóc chóc và nhìn đời ngớ ngẩn.
Anh nhí nha nhí nhố và nhìn đời ...đen thui.
Nói chung anh và em là một tổ hợp ...
...điên khùng.
À điều này không phải em nói mà là sếp.

Anh vào một ngày đẹp trời bỗng dưng đòi làm ...ông nội em.
Em trề môi nhăn mặt:
Nhận em làm cháu đích tôn không dễ đâu nhá.
Ừ không dễ, chầu cà phê hôm đó không chỉ có mình cháu đích tôn em mà còn cả đống đứa mắt chớp chớp gọi anh trìu mến: Ông Nội.
Hệ lụy kéo theo là em có thêm cả ông Cố.
Sếp thắc mắc:
Cơ quan này là bà con nhà tụi bây à?
Cả bọn kéo nhau đi hát. Ai cũng dành mic.
Hai ông cháu ngồi chơi trò đếm số.
Em mở trang nào thì kệ cứ đếm từ 1 đến 10 tờ bên phải, bài thứ 10 là bài nào anh hát bài đó.
Từ đó về sau cứ luật cũ mà chơi.
Hôm cơ quan liên hoan. Em gào lên với MC:
Sao anh không cho ông Nội em hát? Phải để ông nội em hát chứ?
MC gào lại:
Thằng ông nội nhà em nó bảo đau cổ không hát được.
Em gào tập 2 với anh:
Sao ông nội không hát? Ông Nội phải hát chứ?
Anh xoa đầu em:
Ừ nghe cháu nội, giờ con thích nghe bài gì?
Bài mà đốt lửa ...rừng hoang gì đó.
Anh gõ đầu em đau điếng:
Khúc hát người đi khai hoang mà mày đòi đốt, đốt cho người ta bắt nghen con.
Đám cưới anh em không dự được.
Vậy nên khi em trịnh trọng vòng tay:
Dạ thưa ...bà nội, con là cháu đích tôn của ông nội ạ.
Bà nội mém nữa là ngất.


Anh có lần tự dưng nói với em:
Tao ...thương mày lắm, thương lắm luôn. Thương kiểu ...không phải thương kiểu kia.
Em cười hắc hắc:
Em cũng thương anh lắm, thương lắm luôn, thương kiểu cháu nội thương ông nội ấy.
Anh xoa đầu em: Đúng là con nhà tông...
...không có lông cũng có cánh hả nội?
Sếp anh lúc nào cũng nói với em: cái thằng ông nội nhà mày.
Có hôm vui miệng anh nói với mọi người:
Nó đó, hồi mới về nó thương tao dữ lắm.
Mọi người giương mắt:
Sao hồi giờ không nghe nói?
Anh vẫn tỉnh bơ, em ngồi cười cười:
Ừ thương thương lắm, thương đến nỗi nó gọi tao bằng ...ông nội luôn thấy chưa.
Mọi người ngả ngửa ra cười. Em nhăn nhó:
Cho nên ông nội nên kiểm điểm lại bản thân: 
Mắc chi đang thanh xuân phơi phới mà bị cả đám con gái nó trìu mến gọi là ông nội.


P/S:
1. Nhiều người vẫn thắc mắc:
Hai cái người này lúc anh lúc em, lúc ông lúc cháu, lúc mày lúc tao, thực ra là quan hệ gì?
Cả hai cùng nhe răng cười như mùa thu tỏa nắng: Thì ông nội và cháu nội.
2. Chuyện thiệt như đùa, chuyện đùa như thiệt.


13.12.14 - Hết hẹn thì ...thôi...

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

| | | 4 nhận xét


Mùa thi.

Lại ôm cái thùng giấy đi lên đi xuống.

Đi sớm, về muộn.

Mọi năm, sếp quẳng cho chùm chìa khóa.

Trong túi lúc nào cũng ...leng keng (Đại loại vậy)

Mùa thi này, chìa khóa sếp mới giữ.

Đành ...chờ.


Trẻ con bắt đầu tiếp nhận xạ trị.

Lớp đã ít nay càng thêm vắng.

Hôm bọn nhóc xuống thăm.

Trẻ con...chớp mắt để nhận người quen.

Có đứa bật khóc.



P/S:
"Lỡ hẹn với ngày"

10.12.14 - Đến hẹn lại lên...

Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

| | | 6 nhận xét


Tôi lại rơi vào thời kì ...tự kỉ hạng nặng.

Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.

Không ra đường và không thích nói chuyện.


Những lúc cao hứng muốn viết thì tự dưng...

Đường truyền gặp chút rắc rối.

Nhớ trước giờ ăn ở cũng được.

Chả hiểu sao anh trời ảnh nhớ lâu thù dai?






  P/S: Chân trái vẫn đau. Và tôi thích.




28.11.14 - Nheo mắt nhìn ...

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 11 năm 2014

| | | 6 nhận xét

Niềm tin xây dựng thì khó, đổ vỡ thì cực kì nhanh.

Bạn nói: Giờ mình biết tin ai?

Ừ thấy ai cũng không đáng tin, thấy ai cũng ...nghi ngờ.

Nhưng ...không tin thì biết làm gì?


Dạo này cứ thấy công việc chất chồng.

Những lúc ấy chỉ mong ai đó quăng cho cái tin: Về nhà chưa?

Là ổn, chứ lan man, dài dòng này nọ làm gì.

Làm gì có thời gian mà ...đọc.

Tay trái tự nhiên đau, chân trái tự nhiên cà nhắc.

Ừ cứ khập khà khập khiễng rồi thấy cái gì cũng chênh vênh.


Sinh nhật nội Rùa, chỉ kịp nhắn mỗi cái tin.

Quà đã mua vào 1 buổi sáng lang thang ở 1 nơi xa lạ.

Nhưng đã hơn 2 tuần mà vẫn chưa gởi tặng nội.

Nội lên fb quăng cho 1 đống tin nhắn.

Đọc cười trừ: Con còn không thấy mặt mình.



Hành trình đưa bạn đi thi khiến mình mất ...sức quá.

Nằm chẹp mẹp suốt mấy ngày.

Cô hỏi: Nó có nói gì với con không?

Cười trừ. Mình đâu cần bạn cảm ơn.

Nhưng có hơi hơi chạnh lòng.

Ừ thì kệ. Mình lặng lẽ cùng sư phụ chuẩn bị cái việc "ấm áp" cho 20.11.



P/S: Giờ thấy cái gì cũng nhàn nhạt.



23.10.14 - Từ giờ sẽ thôi chạnh lòng...

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

| | | 8 nhận xét

Nhà có chuyện vui.

Có nghĩa là từ giờ

Mình sẽ không còn chạnh lòng mà lẩm nhẩm

"Cậu ngồi, mẹ nhổ tóc sâu, 2 chị em tóc bạc như nhau."


Chợt nhớ ngày ba mất, em gái nhỏ cứ ôm chặt cậu.

Cậu ôm em gái nhỏ suốt mấy ngày liền mà vỗ về.

Chợt nhớ, trong nhà có thứ gì bị hỏng

Cũng chạy xuống gọi: Cậu ơi...


Má nói: Để may cho cậu mày bộ đồ.

Hồi thằng Q cưới, có mợ mày lo.

Cậu mày cưới, không có ai, thấy thương...






Ừ, cậu mất mẹ từ nhỏ, tính cậu lại trầm lặng.

Ít ra ngoài, đi đâu cũng ngại.

Má nói: Từ giờ có người chăm sóc cho cậu mày, tao cũng đỡ lo. 

Thiệt thấy mừng gì đâu.



P/S: Không hiểu sao khi nói về chuyện vui, tôi lại ...rơi nước mắt.



Cung cấp bởi Blogger.