15.4 - Riêng

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

| | |

Người cha tiễn đứa con gái ra xe;

Đi cẩn thận nghen con. Tới nơi nhớ gọi về cho ba.

Tôi chưa từng được ba đưa ra xe

Chưa từng nghe dặn dò *Đi cẩn thận*

Người đàn ông đưa tôi nhập học, xoa đầu dặn:

Ở lại học cho giỏi.

Là Cậu.

Má kể đêm đó cậu về gõ cửa bảo

Tự nhiên em thấy thương nó ghê.

Tôi chỉ nhớ ba dặn.

Thay ba chăm sóc má và các em.


Tôi từ tuổi 12 bước sang tuổi 13 ngơ ngác, hoang man.




Tôi chỉ khóc trong những giấc mơ

Chứ lúc tiễn ba mắt tôi ráo hoảnh.

Tôi nhớ đêm má sinh em gà.

Ba và tôi cứ đi ra đi vô trạm xá

Và đó là lần đầu tiên ba dạy tôi nhóm lửa nấu cơm.

Ba dạy tôi ru em

Tôi chả bao giờ hát ầu ơ.

Vì khi tôi hát ầu ơ nó chỉ khóc.

Tôi hát toàn nhạc kinh khủng.

Em gái nhỏ đã so sánh *Giọng 2 cỡ Chai-en*.

Mà thiệt lạ.

Chỉ cần tôi cất giọng là em gái sẽ ngủ.

Em gái nhỏ kê cái tủ cho tôi đứng lên.

Thà đi ngủ còn sướng hơn nghe 2 hát.


Ba không đưa tôi ra xe, dặn dò tôi đi cẩn thận

Nhưng ba dạy tôi nhiều thứ

Và cho tôi nhiều thứ. Hơn cả những yêu thương.

Tôi nhớ trong 1 giấc mơ

Tôi thấy em gái mình gặp nguy hiểm

Tôi đang hết sức cố gắng để cứu nó.

Và  lúc ấy ba xuất hiện.

Tôi đã rất ngạc nhiên:

Ba! Ba chết rồi mà? Sao ba lại ở đây?

Và tôi nhớ mãi câu nói trong mơ lúc ấy.

Ba đến đây để cứu em con. 

Có ba ở đây. Con không cần phải lo!





P/S:  Ru đời đi nhé





8 nhận xét:

  1. Tiền ko có, ta ru đời bằng những giấc mơ!

    Trả lờiXóa
  2. Ba mất khi thu còn bé qua còn chưa được gọi tiếng Ba thèm một giấc mơ nhìn thấy Ba (f)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :>) Rồi sẽ có những giấc mơ đẹp :)

      Xóa
  3. Bắt đền Chấm đó , ai biểu viết entry và giấc mơ cứu em gái làm người ta muốn rơi nước mắt luôn .
    .
    Nhẹ nhàng , dí dỏm mà làm người ta cảm giác thắt thắt lòng .
    Ôm !

    Trả lờiXóa

Được tạo bởi Blogger.