12.6.14 - Rau đắng có còn mọc sau hè?

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

| | |

Hồi nhỏ tôi mơ ước trở thành một người ...bán kem.

Lớn lên tôi chỉ ...ăn kem chứ không bán.

Sau đó tôi ước mơ mình có thật nhiều sách.

Một hôm nào đó ngủ quên...nghe những con chữ thì thầm.

"Mỗi lần nghe 
"Ai biết mẹ buồn vui khi mẹ kêu cậu tới gần
Biểu cậu ngồi mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em tóc bạc như nhau..."
Tôi lại tưởng tượng cảnh má ngồi nhổ tóc sâu cho cậu.
Má sẽ chép miệng: Tóc mày dạo này bạc hết rồi Th.
Và mỗi lần bất chợt thấy ánh mắt trìu mến cậu nhìn má.
Tôi lại thấy ....thương!

P/S: 



10 nhận xét:

  1. Ôi ôi. Ước là người bán sách. Ta với Chấm chung vốn làm ăn đê. :P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oài, Nắng tính bán sách gì chứ?

      Xóa
  2. Ta cũng có ước mơ là người bán sách :)

    Trả lờiXóa
  3. Đã bảo là nhà sách thì sách gì cũng bán chứ. Mà người nhát như Chấm chắc chẳng có gan làm kinh doanh đâu. :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao lại bảo ta nhát? Ta chỉ mua sách ta thích thôi :)

      Xóa
  4. "nếu ai đó ném một viên đá vào bạn, hãy ném trả bằng một nhành hoa còn nằm trong chậu" :D
    Ldong lạc vào nhà bạn. Chúc bạn ngày mới nhiều niềm vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoa trong chậu thì để dành, ném chi tiếc, còn gạch đá cứ nhận đem về xây nhà chứ. Chào mừng bạn ghé qua nhé!

      Xóa
  5. Trả lời
    1. Thêm cả kg đường vào ấy chứ.

      Xóa

Được tạo bởi Blogger.