Hiển thị các bài đăng có nhãn TN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TN. Hiển thị tất cả bài đăng

24.12.14 - Hàng xóm nhà bên ...

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

| | | 4 nhận xét
Người ta đồn nhà hàng xóm có ma. Anh không tin chuyện ma cỏ, chỉ là hơi thắc mắc vì sao chưa bao giờ Anh thấy hàng xóm ra đường. Nếu không nhờ ánh điện hắt vào phòng mỗi đêm, nếu không phải nghe tiếng nhạc du dương trầm lắng mỗi sáng Anh đã nghĩ ngôi nhà ấy không người.
- Anh cứ qua gõ cửa là ok.
- Đã thử nhóc!
- Có một sự thất bại không hề nhẹ.
- Bốn mùa im ỉm.
- Người ta mới chuyển tới ở có 1 tháng mà bảo là 4 mùa.
- Nhiều chuyện.
- Trẻ con vốn chuyện nhiều.
- Lại thức khuya cày game à?
- Không.
- Vậy chứ đang làm gì?
- Tán tỉnh Anh.

Lần đầu tiên Anh nghe nhà hàng xóm mở nhạc có lời, một bài hát rất trẻ, rất hot. Hơi ngạc nhiên và tò mò. 
Ngày thứ 61 nhà hàng xóm có sự thay đổi.
- Tò mò quá!
- Chỉ là hơi ngạc nhiên.
- Đã bảo Anh cứ qua gõ cửa à không đập cửa thật mạnh là ok.
- Nhóc con chán sống.
 - Trẻ con còn yêu đời lắm.
- 1 thằng nhóc 18 tuổi như em có việc gì mà cứ thức khuya suốt nhỉ!
- Bảo rồi, đang cưa Anh.

Ngày thứ 62, nhạc nhà hàng xóm vẫn là giai điệu du dương không lời nhưng hôm nay Anh đã thấy cửa mở. Chỉ là cửa mở vẫn không thấy người. Vậy trong suốt 2 tháng qua, hàng xóm nhà bên sống bằng thứ gì nhỉ!
- Thay vì quan tâm hàng xóm, Anh chuyển qua quan tâm đằng này đi!
- Lắm lời.
- Trẻ con đương nhiên thế.
- À trẻ con bao nhiêu tuổi nhỉ?
- Kết bạn với người ta bao lâu mà sao không biết?
- 1 - 2 năm gì đó. Chỉ nhớ mặt mũi non choẹt.
- Đó là hình ảnh thời thơ ấu. Thực ra lớn rồi cũng cỡ ...Anh.

Ngày thứ 65, cửa nhà hàng xóm lại mở. Hôm nay hàng xóm ra đường, tiếc là Anh không thấy vì vội.
- Người ta ra đường mà Anh mừng dữ.
- Chỉ là tò mò.
- Có khi người ta ra đường vào những ngày Anh không có nhà thôi.
- Có lẽ.
- Hôm nay mệt, không tán tỉnh Anh được. Nghỉ sớm.

Ngày thứ 70. Cuối cùng Anh cũng thấy bóng lưng của hàng xóm. Cao cao gầy gầy, tóc rối. 
- Để ý cả tóc.
- Chỉ là tò mò.
- Anh có xác định được giới tính nhà bên không?
- Không rõ.
- Gì, thấy cả tóc mà không rõ à?
- Nhiều chuyện.
- Trẻ con đương nhiên chuyện nhiều.

Ngày thứ 72. Đã xác định được giới tính của hàng xóm nhà bên. Mỹ nam.
- Nam được rồi Anh quan tâm chi  tới nhan sắc người ta. Để ý bên ấy à?
- Chỉ là tò mò. 
- Ngày mai qua đập cửa, à không cứ gõ cửa sẽ mở, biết đâu ....
- Điên. 
- Dù điên hay không thì nhớ sáng mai qua gõ cửa, cửa sẽ mở.

Ngày thứ 73. Anh không gõ cửa nhà bên. 
Ngày thứ 75. Anh có tin nhắn từ inbox:
"Hàng xóm nhà bên cứ 2-3 ngày thì ra đường 1 lần.
Đã bảo ra đường những lúc Anh đi làm.
À, trẻ con không phải 18 tuổi. 
Chuẩn bị có tiếng gõ cửa.
Là ...mỹ nam nhà bên.
Đề nghị hàng xóm ra mở cửa.
À, trẻ con hay hàng xóm nhà bên đều tên là Nguyên nhé bạn Anh!"

P/S: 




19.12.14 - Thương nhau để ...ngó.

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

| | | 2 nhận xét

Em lóc chóc và nhìn đời ngớ ngẩn.
Anh nhí nha nhí nhố và nhìn đời ...đen thui.
Nói chung anh và em là một tổ hợp ...
...điên khùng.
À điều này không phải em nói mà là sếp.

Anh vào một ngày đẹp trời bỗng dưng đòi làm ...ông nội em.
Em trề môi nhăn mặt:
Nhận em làm cháu đích tôn không dễ đâu nhá.
Ừ không dễ, chầu cà phê hôm đó không chỉ có mình cháu đích tôn em mà còn cả đống đứa mắt chớp chớp gọi anh trìu mến: Ông Nội.
Hệ lụy kéo theo là em có thêm cả ông Cố.
Sếp thắc mắc:
Cơ quan này là bà con nhà tụi bây à?
Cả bọn kéo nhau đi hát. Ai cũng dành mic.
Hai ông cháu ngồi chơi trò đếm số.
Em mở trang nào thì kệ cứ đếm từ 1 đến 10 tờ bên phải, bài thứ 10 là bài nào anh hát bài đó.
Từ đó về sau cứ luật cũ mà chơi.
Hôm cơ quan liên hoan. Em gào lên với MC:
Sao anh không cho ông Nội em hát? Phải để ông nội em hát chứ?
MC gào lại:
Thằng ông nội nhà em nó bảo đau cổ không hát được.
Em gào tập 2 với anh:
Sao ông nội không hát? Ông Nội phải hát chứ?
Anh xoa đầu em:
Ừ nghe cháu nội, giờ con thích nghe bài gì?
Bài mà đốt lửa ...rừng hoang gì đó.
Anh gõ đầu em đau điếng:
Khúc hát người đi khai hoang mà mày đòi đốt, đốt cho người ta bắt nghen con.
Đám cưới anh em không dự được.
Vậy nên khi em trịnh trọng vòng tay:
Dạ thưa ...bà nội, con là cháu đích tôn của ông nội ạ.
Bà nội mém nữa là ngất.


Anh có lần tự dưng nói với em:
Tao ...thương mày lắm, thương lắm luôn. Thương kiểu ...không phải thương kiểu kia.
Em cười hắc hắc:
Em cũng thương anh lắm, thương lắm luôn, thương kiểu cháu nội thương ông nội ấy.
Anh xoa đầu em: Đúng là con nhà tông...
...không có lông cũng có cánh hả nội?
Sếp anh lúc nào cũng nói với em: cái thằng ông nội nhà mày.
Có hôm vui miệng anh nói với mọi người:
Nó đó, hồi mới về nó thương tao dữ lắm.
Mọi người giương mắt:
Sao hồi giờ không nghe nói?
Anh vẫn tỉnh bơ, em ngồi cười cười:
Ừ thương thương lắm, thương đến nỗi nó gọi tao bằng ...ông nội luôn thấy chưa.
Mọi người ngả ngửa ra cười. Em nhăn nhó:
Cho nên ông nội nên kiểm điểm lại bản thân: 
Mắc chi đang thanh xuân phơi phới mà bị cả đám con gái nó trìu mến gọi là ông nội.


P/S:
1. Nhiều người vẫn thắc mắc:
Hai cái người này lúc anh lúc em, lúc ông lúc cháu, lúc mày lúc tao, thực ra là quan hệ gì?
Cả hai cùng nhe răng cười như mùa thu tỏa nắng: Thì ông nội và cháu nội.
2. Chuyện thiệt như đùa, chuyện đùa như thiệt.


29.3.14 - Mặt trời bừng sáng trong tim ....

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

| | | 12 nhận xét
Em bảo: Anh nên mở cửa sổ để đón ánh mặt trời. Chứ cứ im ỉm có ngày cũng chết vì tự kỉ.
Tôi cười: Phòng anh không có cửa sổ.
Vậy thì càng hay, anh thử leo lên mái nhà phơi nắng xem. Thú vị lắm luôn.
Và em cũng thú vị. Em tạt qua cuộc đời tôi như 1 trận mưa rào giữa ngày nắng hạ, hay nói những câu vô thưởng vô phạt nhưng cực kì sâu sắc. 
Tôi khen em thông minh. Em cười: Em không thông minh, em chỉ giả vờ thôi.



Để giả vờ mình thông minh, em chẳng phải thú vị lắm sao?
Tôi thích mưa, còn em yêu nắng, tôi và em từng có những cuộc tranh luận về nắng và mưa. 
Em bảo em ghét mưa vì mưa quá yếu đuối cứ ôm mãi nỗi u sầu trong lòng không thể buông bỏ. Tôi cười chẳng phải em đang mắng tôi. 
"Tình yêu không phải là thứ mãi mãi, mưa rồi có lúc sẽ tan, cầu vồng đến lúc sẽ rực rỡ."
Đó là câu nói cuối cùng khi chúng tôi quyết định dừng lại tất cả mọi việc. 
Có lẽ em nghĩ tôi đang chìm trong nỗi ám ảnh về mối tình xưa cũ, về những cơn mưa rét mướt tỉ tê .
Nhưng tôi kết thúc vì tôi sợ mình sẽ ...yêu em. 
Chúng tôi cắt đứt mọi liên lạc nhưng tôi vẫn ghé fb em mỗi ngày, cập nhật tình hình em mỗi phút. Em vẫn vậy vẫn viết những câu vô thưởng vô phạt, vẫn giấu đâu đó nỗi cô đơn trong những câu chữ trêu đùa. 
Có lẽ em chỉ xem tôi như 1 trận mưa rào đi ngang qua ngày nắng đáng yêu của em.
Em vẫn hay bảo tôi: Anh nên mở cửa sổ, dù ghét nắng nhưng hãy để mặt trời soi sáng tim anh.
dù có yêu mưa nhưng giữa những ngày đông lạnh anh nên tìm cho mình 1 bàn tay ấm, đừng để cô đơn nhấn chìm anh trong những nhớ thương.
Em không biết tôi nhớ em biết bao, nhớ những icon hình trái tim bay loạn xì ngầu khi tôi bảo: Yêu là yêu thật sao phải giả vờ chứ. Em cười hớn hở (là tôi nhìn qua icon mặt cười toe của em): Khi nào tìm được người nắm tay thì báo cho biết nhé. Nhất định sẽ gởi quà cho người yêu. Nhưng phải báo trước ...nửa năm đấy.
Làm sao tôi biết được nửa năm sau tôi sẽ gặp người được gọi là người yêu mà báo trước?
Có lần tôi nhắn tin bảo mình khó ngủ. Em vội vàng trả lời: Hay anh gọi điện em sẽ hát ...ru anh ngủ?
Tôi xua tay lia lịa (dĩ nhiên là em không biết) Ờ thôi để anh tự lo, vì anh sợ nghe em ru xong không chỉ anh mà cả nhà anh đều mất ngủ. 
Tôi vẫn nhớ em khoe là giọng ca của em có thể ...giết được người. 
Từ lúc gọi em là người yêu, mỗi tối tôi đều có trách nhiệm nhắn tin chúc em ngủ ngon, khuyên em đừng thức khuya, còn tôi thức luôn tới sáng.
Thứ tình cảm giả vờ càng lúc càng lớn dần lên, bỗng dưng tôi sợ ...

Tôi không nhắn tin, em dường như biết tôi muốn kết thúc quan hệ nên cũng im lặng không hỏi han.
Tôi đã leo lên mái nhà để ngắm ánh mặt trời. Giữa những ngày mưa rét mướt, tôi đã học cách mang theo ô mỗi khi ra đường.
Rất lâu rất lâu tôi không vào fb, hay nói chính xác là tôi khóa trang cá nhân của mình trong 3 tháng.
Sực nhớ tôi và em chưa từng kết bạn trên fb, chỉ là chát trên yahoo, nhưng tài khoản yahoo của tôi đã bị hack nên tôi mở lại fb và sang tường nhà em, tường nhà em trống trơn (có lẽ em để chế độ bạn bè nên tôi không đọc được) nhưng có mấy dòng làm tôi chú ý: 
"Khi mưa buồn, cả thế giới đều biết mưa rơi lệ.
Khi nắng đau lòng, chỉ biết nuốt nước mắt vào tim
Người rơi lệ đã đau lòng.
Người không rơi lệ được còn đau lòng hơn.
Anh không là nắng sao anh biết nắng vô tình?"

Nó được viết vào ngày kỉ niệm 1 năm chúng tôi nhận làm người yêu của nhau, dù chúng tôi đã kết thúc từ rất lâu trước đó.


P/S: Khi học tiếng Pháp được 2 tuần, cả lớp tranh thủ giờ giải lao nhao nhao hỏi giáo viên:
Cô ơi, Tiếng Anh có 3 từ I love you con nít ai cũng biết, còn tiếng Pháp, I love you thì viết và đọc thế nào ạ?
Cô cười và gọi thằng bạn ngồi cạnh lên và nói nhỏ vào tai hắn. 
Lúc hắn về, bọn còn lại nhao nhao hỏi hắn cô đọc những từ đó ra sao. 
Hắn cười nham nhở: Cô dặn chỉ được nói mấy từ này với ...con gái.
Bọn trẻ con nghe xong hỏi: Rồi sao nữa cô?
Trả lời: Thì sau mấy năm học chơi chơi cô quên sạch và chỉ còn nhớ mỗi mấy từ đó thôi.^-^

28.2.14 - Bên đời ngày vẫn trong xanh?

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

| | | 16 nhận xét

- Toàn ghi-ta Duy ạ.
- Đó là cái cách thể hiện tình cảm của cậu ta với ba ấy.
- Ba anh ấy chơi ghi-ta à?
- Ừ nhưng cậu ấy hình như không có năng khiếu gì trong việc ấy nên học mãi mà chả được.

- Sau này có con, có khi Khoa sẽ gọi nó là ghi-ta!
- Này, đừng có bắt con ông mơ tiếp giấc mơ của ông chứ.
- Nếu có con Khoa và nó sẽ chơi đá bóng cùng nhau mỗi ngày, Khoa sẽ dắt nó đi ăn kem, dạy nó chơi ghi-ta.
- Ờ thôi, học mãi mà chơi còn chẳng ra hồn còn bày đặt dạy dỗ cho ai.
- Mà 2 đứa mình cũng hay Duy nhỉ, Duy thì ở với ba, Khoa thì chỉ biết mẹ, cứ vậy mà xích lại gần nhau.
- Này xích lại khi nào chứ?.
- Ngoài Khoa ra chả thấy Duy hẹn hò với ai, chả phải gần là gì. Mà con gái ai lại tên Duy nhỉ?
- Thì lúc ấy cứ tưởng con trai, mà ...con trai thiệt còn gì.
- Thằng nhóc ấy cũng tên Duy à?
- Ừm, đứa Thái Duy đứa An Duy.
- 2 chị em không gặp nhau sao?
- Ba không cho gặp, ba giận mẹ nên giận lây cả Thái.
- Thái nào?
- Vì 2 chị em cùng tên nên ba mẹ đều lấy chữ lót để gọi

- Anh bạn của Duy có biết vẽ không Duy?
- Đó là thứ cậu ta giỏi nhất nhưng cậu ta không giữ lại bức vẽ nào cả, toàn đem đốt hoặc ...xé vứt lung tung. Có lần còn bị nhắc nhở vì cái tội xả rác nơi công cộng.
- Sau chiếc gi-ta số 13 có 1 bức vẽ Duy ạ, bức kí họa 1 cô gái.
- Bức vẽ bằng chì, cô gái có mái tóc dài, cài hoa.
- Duy đã từng nhìn thấy nó sao?


- Khi nhìn nghiêng, vẻ mặt Duy rất thú vị!
- Thú vị chỗ nào?
- Nhìn ...thơ.
- Ơ, ông vẽ ai đó?
- Vẽ Duy chứ ai!
- Tóc tui ngắn mà, có cài hoa đâu?
- Thử để tóc dài xem, nhìn cũng ...ra dáng.
- Không thích.
- Để tác giả kí tặng nhé "Tặng em - cô gái của tôi!"
- Ai là em, ai là cô gái của ông chứ? Tóc tui ngắn không phải dài, có năn nỉ cũng không nhận.
- Lại giận, mà lưng Duy dạo này gầy lắm ấy, chẳng còn êm ái.

- Phòng gọn gàng, ngăn nắp lắm Duy!
- Phải vật lộn cả tuần cái đống linh tinh mới trở nên gọn gàng ấy.
- Em ...ở đây được chứ?
- Cậu ta bảo nếu 3 tháng sau không thấy cậu ta trở về thì cứ cho ai đó thuê, 1 ai đó có thể tin cậy được.

- Duy này, nếu Khoa có 1 đứa con trai thì sẽ sao nhỉ?
- Con??? Ở đâu ra con?
- Có thật đấy Duy, thằng bé ...5 tuổi rồi ấy. Này đừng nhìn kiểu đó chớ. Hay cứ giận dỗi bỏ về như mọi lần có khi lại hay.
- Nó - con ông ấy tên ghi-ta à?
- Không.
- Vui nhỉ!
- Đã bảo đừng có nhìn và cười kiểu đó mà. Mới biết đây thôi. Bồng bột tuổi trẻ.
- Lúc nào mà chả bồng bột.
- Duy còn nhớ lần 2 đứa cãi nhau kịch liệt cũng tại đây không? Đêm đó Khoa đi với tụi bạn hình như uống hơi nhiều....chả nhớ gì.
- Có vẻ, tui là người biến giấc mơ có 1 đứa con trai của ông thành sự thật nhỉ. 5 tuổi, chơi đá bóng được rồi ấy, rồi dắt nó đi ăn kem, dạy nó chơi ghi-ta, tui với ông là cái gì đâu...
- Sau này nếu chỉ có một mình đừng tới đây, đừng đi qua những con đường mình từng đi, đừng nhớ gì về những kỉ niệm. Bức vẽ ấy Khoa không giữ đâu, Khoa cũng thôi học ghi-ta vì học mãi mà vẫn chưa chơi được bài hát Duy thích. Khoa cũng sẽ ....không gặp Duy nữa, Khoa sẽ đi, đi thật xa. Không là gì của nhau cũng có hay Duy nhỉ. Mà lưng Duy vẫn gầy đấy nhé.


Rồi Khoa biến mất, chẳng để lại dấu vết. 2 ngày rồi 3 - ngày, 2 tuần rồi 3 tuần, bản nhạc chuông quen thuộc chẳng bao giờ vang lên. Cánh đồng hoa cỏ may vẫn xao xác trong chiều, cánh diều vẫn căng gió, chẳng còn tiếng ghi-ta, chẳng còn giọng ca day dứt nỗi niềm. Bên đời ngày vẫn trong xanh.

Tập tranh vẽ được treo sau lưng cây ghi ta số 7, Duy dặn là không nên đụng vào đồ đạc, cứ để yên đó, nếu không khi Khoa về, cậu ta lại làm ầm lên. Nhưng ... phần vì tò mò, phần vì lời dặn dò "Sau này nếu cậu đến ở và phát hiện ra thứ gì đó thì hãy im lặng đừng nói gì với chị gái cậu". Thái đã  lôi toàn bộ ghi-ta trên tường xuống và ...tất cả đều là bức vẽ 1 cô gái ở nhiều góc nhìn, tóc ngắn và không cài hoa và đều có cùng cái tên "Tặng em cô gái của tôi - số ...".

"Tặng em cô gái của tôi - số 13
Khoa đang đếm ngược, ừ ngoài đếm ra Khoa chẳng biết làm gì, mọi thứ đều dang dở kể cả kế hoạch ...tỏ tình.
Khoa chẳng thừa hưởng từ ba thứ gì kể cả năng khiếu âm nhạc, nhưng ..."

"Tặng em cô gái của tôi - số 14
Khoa nhớ Duy!
Ba Khoa kết hôn năm 20 tuổi, năm Khoa 2 tuổi ba rời xa mãi mãi. Chẳng có ai chơi bóng cùng, chẳng ai dắt Khoa đi ăn kem, mà nếu có ba, ba sẽ dạy Khoa chơi ghi-ta, Khoa sẽ đàn hát cho Duy nghe mà không làm Duy bịt lỗ tai như mọi lần"


"Tặng em cô gái của tôi - số 15
Thái của Duy rất giống Duy, sinh đôi có khác. Sau này Thái sẽ đến ở chỗ Khoa, nếu cậu ta có lục tung đồ đạc, Khoa cũng an tâm"

"Tặng em cô gái của tôi - số 16
Khoa vẫn muốn được ngồi cùng Duy mỗi chiều tại cánh đồng hoa cỏ may. Nhưng có vẻ xa vời qua...
Phải chi ngày ấy Khoa ...tỏ tình, mối quan hệ của 2 đứa mình chắc sẽ thay đổi. Biết đâu sẽ có 1 cậu nhóc ghi-ta. Mà có khi như thế này lại hay!"

"Tặng em cô gái của tôi - số 18
Khoa bắt đầu cảm thấy mệt, thời gian đến nhanh quá nhỉ, Khoa vẫn chưa làm gì cho Duy, ngoài việc liên lạc với Thái.
Duy không thích bức tranh số 17, vì Khoa vẽ Duy tóc dài. Khoa muốn lưu lại hình ảnh của Duy năm 17. Đó là thời điểm 2 đứa mình biết nhau. Dạo này Khoa vẽ thường xuyên, ừ chắc sắp xa nhau nên cứ thấy luyến tiếc.

"Tặng em cô gái của tôi - số 19
Khoa thực sự rất mệt, có lẽ...lưng Duy gầy lắm Duy biết không. Khoa thật không nỡ xa Duy. Không nỡ ..."

"Tặng em cô gái của tôi - số 20
Khoa ...có ...một ...đứa ...con ...trai. 5 tuổi.
????????????????????????????????????????"

"Tặng em cô gái của tôi - số 21
Khoa lại nhớ Duy.
Thằng bé không phải con Khoa, ba của nó cũng tên Khoa và là bạn của Khoa, thực ra là không có gì vào đêm ấy, Khoa đã về nhà từ rất sớm. Nhưng ...cứ coi như đó là cái vớ, dù vô lí để Khoa rời xa Duy.
7 tuần trước Khoa nhận được kết quả. Cuối cùng rồi Khoa cũng có điểm giống ba. Ừm thì đó là di truyền. Ông Nội mất năm 19 tuổi, ba muộn hơn 3 năm, Khoa muộn hơn ba những 5 năm.
Khoa đã thu âm xong bài hát tặng Duy. Giờ Khoa về với mẹ và .. rời xa Duy mãi mãi.
Bên đời ngày vẫn trong xanh. Nỗi nhớ không vô tình mà sao vẫn vô hình."


P/S: "Bức tranh em từ lâu vẫn còn treo trên vách
        Cây ghi-ta nhớ một giọng ca trầm!"








9.11 - Tái sinh.

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

| | | 5 nhận xét

Thụy ghét cái ý nghĩ phải ngồi nghe ai đó tâm sự, kể cả việc đó được trả bằng tiền. À không: rất nhiều tiền.
Di bảo: Nó là 1 đứa vô hại, mày không phải lo.

- Năm 10 tuổi tôi suýt nữa là ...giết người.
- Ơ, giết người!
- Tôi nghĩ Thụy phải choáng chứ, biểu hiện thường quá.
Vậy mà Di bảo Don vô hại, vô hại mà suýt nữa giết người , rồi thản nhiên nói điều đó ra chỉ vì muốn người nghe phải choáng.
- Tôi ném con bé xuống sông, con bé lại chả biết bơi, tôi cũng không.
- Rồi ai cứu cái bạn đó?

- Nó làm tao tức điên.
- Don ấy hả? Nó vô hại.
- Vô hại cái cóc khô. - Rồi Thụy tức tối kể lại câu chuyện của Don lúc sáng.
- Rồi ai cứu con bé?
- Chả ai cứu, con bé tự leo lên bờ. Nước sông cạn hèo. Thằng điên đó nói vậy.
- Hả? - Di cứ thế phá lên cười, hèn gì nhỏ bạn mình mặt mày khó chịu suốt từ trưa tới giờ.
- Nó còn hỏi thấy chuyện này quen không. Nó làm như tao rảnh không bằng.
- Rảnh mới cặp kè với nó chứ.
- Cặp kè khi nào chứ, chẳng phải mày bảo với tao nó vô hại?
- Ừ thì vô hại, với ai nó cũng vô hại.
- Nói vậy có nghĩa với tao nó không vô hại hả?
- Vô hại hết. À, mà dạo này mày không mơ nữa à?
- Vẫn, vẫn mơ thấy mình có cánh và bay lên thiên đường. Nhưng nghe ai đó gọi, gọi rất tha thiết. Vậy là tao quay về.

- Từ hồi 10 tuổi tôi đã biết để ý bạn gái. Để ý bằng cách ném con bé đó xuống sông, giật tóc, dọa ma, bỏ sâu vào trong áo. Nhưng con bé chả bao giờ khóc, chả bao giờ quan tâm.
- Bạn đó sáng suốt ghê!
- Năm 11 tuổi tôi chuyển đi, không nói nhưng không hiểu sao con bé biết. Nó chạy qua nhà không nói gì chỉ chăm chú nhìn rồi dúi vào tay tôi cây kẹo mút. Nó làm như tôi thích ăn kẹo lắm không bằng.
- Tặng kẹo là biểu lộ tình cảm, không phải là vì bạn thích hay không thích.
- Tình cảm cái mốc xì. Sao không tặng thứ khác? Ăn kẹo chỉ tổ đau răng.
- Kẹo là ngọt ngào ấy. Mà hồi đó bạn đó chắc chẳng nghĩ vậy đâu, có lẽ vì bối rối khi nghe tin bạn đi nên ... con nít đứa nào không thích kẹo, kẹo là thứ thích nhất, đem thứ mình thích nhất tặng bạn, bạn còn đòi gì nữa.

- Thằng đó, nó bị điên nặng Di ạ.
- Don lại làm gì mày à?
- Không, nó suốt ngày nói về cái bạn mà nó từng ném xuống sông. Nó thích cái bạn đó.
- Nghe lãng mạn nhở!
- Điên thì có, tao đoán là nó còn giữ cả vỏ kẹo cho tới giờ.
- Vỏ kẹo gì?
- Vỏ kẹo bạn đó tặng cho nó.
- Ai lại đi tặng vỏ kẹo.
- Không phải tặng vỏ kẹo mà là tặng kẹo, dĩ nhiên là kẹo phải ăn, ăn mới đau răng chứ.
- Chả hiểu. Nhưng chuyện này nghe quen quen.
- Một đứa sến sặc sụa và điên như nó mà mày bảo vô hại. Ôi trời ơi mình đã kí cái bản cam kết chết tiệt đó. Mình đúng là một đứa thấy tiền thì sáng mắt ...à không tối mắt.



- Đã từng hẹn hò chưa Thụy?
- Tôi được trả tiền để nghe chứ không phải để trả lời.
- Nhìn mặt là biết chưa rồi. Vừa ngố tàu vừa ngố tây, đậm đà nhất là ngố việt.
- Trong mấy chục điều quy định của bản cam kết có 1 điều là không được nói nặng, nói nhẹ tôi à nghen.
 - Mới động tí đã xù lông nhím. Mà xù lông nhìn dễ thương phết.
- Bữa nay bạn không nói về cái bạn đó nữa à?
- Chia tay, tặng kẹo, ăn kẹo, sâu răng. Hết rồi.
- Thì kể chuyện khác, chứ không lẽ bạn trả tiền để ...cà khịa tôi?
- Tự nhiên hôm nay muốn cà khịa bạn ...Thụy. Cà khịa bạn Thụy vui.
- Kệ bạn.
- Thực ra sau này tôi có gặp lại con bé đó. Dĩ nhiên con bé không nhận ra tôi. 
- Làm sao bạn nhận ra được?
- Tự nhiên thôi. Cứ vậy mà nhận ra.
- Bạn có nói bạn là bạn của ...hồi đó không?
- Người ta không nhớ nói chi. Đó chỉ là thứ tình cảm của trẻ con. Lâu rồi thì quên. Thụy nghĩ ngần ấy thời gian tôi chỉ ôm cái vỏ kẹo đó thôi sao?
- Vậy là bạn có giữ cái vỏ kẹo đó thiệt. Bạn là người sến nhất mà tôi biết. Sến nhất quả đất.
- Thụy nghĩ sao nếu tôi bảo vỏ kẹo đó là Thụy?
- Á! Đừng có giỡn kì cục, tôi chưa từng bị ném xuống sông, tôi không sợ sâu, cũng không sợ ma và tôi cũng chưa từng tặng kẹo cho ai hết nghen.
- Hahahaha.Tôi đã nói cà khịa Thụy rất vui. Tôi trả tiền để có người nghe tôi nói, chứ tôi đâu có trả tiền để nói thật. 
- Vậy bữa giờ là bạn bịa chuyện? Bạn rảnh và thừa tiền tới mức trả thật nhiều tiền cho một người chỉ để người ta nghe bạn bịa chuyện thôi hả? Vậy mà Di nó bảo bạn vô hại.
- An tâm, Thụy chỉ nghe hôm nay nữa thôi.



"Anh nói anh đã suýt giết người mà em không tin, anh nói em là vỏ kẹo em cũng không tin.
 Vì cứu anh, em đã từng suýt chết.  À không thần chết đến mang em đi rồiấy chứ. Và ngay lúc ấy phép màu xuất hiện
 Anh đã có một giao dịch nhỏ với Thần chết. Và hôm nay là thời hạn kết thúc giao dịch.
Anh đã cầu xin để em được sống, đã cầu xin sau khi tỉnh lại em không nhớ ra anh. Và cầu xin cho anh ở bên em đủ lâu. 
Em bảo kẹo là thứ em thích nhất. Anh cũng thích kẹo và anh tặng nó lại cho em. 
Tặng kẹo  là biểu lộ tình cảm, không phải là vì bạn thích hay không thích.
P/S: Thực ra anh không doạ ma, thả sâu vào áo em, không ném em xuống sông mà là ngược lại. Và anh không biết bơi."






13.10 - Đi qua mùa thương ...

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

| | | 8 nhận xét

- Chị! Trời đẹp!
Mưa gió sấm chớp đì đùng, đẹp gì!
- Lòng vui thì trời đẹp.
Đeo kính đen vào thì thấy trời không đẹp nữa.
- Đã bảo lòng vui kính đen hay hồng thì trời đều đẹp.
Lòng vui chắc ...ngon!
- Chị lúc nào cũng ăn.
Lòng vui nên chỉ muốn ăn.
- Lại kê tủ.
Trẻ con lòng vui, cứ thấy tủ là leo lên.
- Ợ thôi, thọc bánh xe cho em ngã luôn đi nhé!

Ly cà phê đặc quánh. Khói thuốc cay nồng.
- Tôi có nên đến chúc mừng không Thụy?
Tùy, thích thì chúc, không thì thôi.
- Chỗ này vẫn còn đau.
Hay ...bị hở van tim?
- Tôi nghiêm chỉnh, không đùa nhé!
Bạn cũng không dư hơi để đùa.
- 4 năm!
Có 10 năm cũng vậy, coi như có nợ không duyên.
- Trời ơi là buồn!
Đập đầu vô gối cho tỉnh. Rồi bình yên ca bài ca tiễn em theo chồng. Mà con bé ấy nó không ưng ông là ...may cho nó lắm.
- Này đừng có làm cho người khác nổi điên.


- Chị, sao lúc đó không ngăn em lại?
Lòng đang vui ai ngăn cho được.
- Phải chi ngày ấy chị ...hẹn hò với em.
Chưa điên tới mức ấy.
- Ảnh chắc không muốn nhìn mặt em.
Mặt xấu nhìn chi cho mất ngủ.
- Ảnh có nói gì không?
Đi mà hỏi.
- Khi em gọi điện báo tin, ảnh im lặng không nói gì hết.
Chứ thích nói gì à?
- Mắng em một trận cũng được.
Trẻ con hiếu thắng, nhưng ..duyên của cậu thì cậu cứ an tâm đón nhận.
- Hay ...em dừng lại nhỉ?
Chuyện cả đời mà cứ xem như trò trẻ con. Cậu chính xác là ...trẻ con đó nhóc.
- Một trong những lí do là vì ...chị.
Đừng có dư hơi mà nghĩ vẩn vơ. Mọi thứ rồi sẽ trở lại như lúc đầu.
- Có chắc là sẽ như lúc đầu không?


Thằng bạn vừa đủ thân nhắn tin bảo: Đầu tháng sau là tôi chuyển đi. Ở lại mạnh giỏi Thụy nhé.
Trẻ con lắm lời gởi một tin nhắn dài thòng: Bắt đầu từ bây giờ, chị nên tập làm quen với việc không có em bên cạnh lãi nhãi và em từ bây giờ cũng sẽ từ bỏ thói quen ngày ngày lẽo đẽo theo sau chị. 
Chị để từ bỏ một thói quen rất khó phải không?

P/S: *Buổi chiều không thẫm, không vàng vọt
         Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?*








17.7 - Nơi cơn gió đi qua.

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

| | | 6 nhận xét

1. Sến
 Báo cáo là tớ đã bỏ công việc thứ 2 mà lần trước tớ nói. Công việc ấy khá nhẹ nhàng nhưng nó khiến tớ không thể tập trung nhiều cho công việc thứ nhất.
Giờ tớ đang nằm nhà nhìn trời và lướt web. Tự dưng nhớ ...cậu vô vàn. (Biết chắc cậu sẽ bảo sến)
Nghe lại những bài nhạc cũ, cũng thích cậu ạ.
À, công việc cậu ổn chứ?

Cho *Sến*.
Tớ thì đang chết chìm với 1 mớ bòng bong, rối như tơ vò, tớ đang gỡ từng cái 1. 
Tớ ước mình có  cái kéo, nhưng lười đi mua quá. Lần sau khi cậu gởi sách nhớ gởi thêm kéo cho tớ. Tớ sẽ ...thích cậu thêm 1 tí. 
P/S: Cậu không sến lắm đâu. Vừa đủ thấy ...ớn thôi.

2. Gió.
Phòng của tớ có cửa sổ - à đó là chuyện đương nhiên. Ý tớ nói là tớ thích gió. 
Cậu đừng có suy luận là tớ thích cậu nhé. 
Tớ ngạc nhiên khi nhận được bưu phẩm của cậu. 
Cậu yêu quý - cậu gởi khăn khi trời đầy nắng vậy à?
À. Cái khăn có màu tớ thích.

Cho *Gió*
Tớ vừa cãi nhau à không tranh luận với sếp. 
Có khi chưa kịp xin nghỉ việc đã bị đuổi cậu ạ.
Cậu có vẻ xấu hổ khi thừa nhận thích tớ nhỉ? 
P/S: Cái khăn ấy tớ định tặng cho người khác.

3. Khăn
Bàn làm việc của tớ cạnh của sổ. 
Cậu bảo tớ xấu hổ nhưng thực ra người xấu hổ mới chính là cậu. 
Khăn cậu tặng tớ giữ rất kĩ, thỉnh thoảng đem ra ngắm.
À! Cậu đã ...bị đuổi chưa đấy?

Cho *Khăn*
Mỗi lần tớ ra đường trời đều mưa, mưa to lắm lắm luôn. 
Trời lạnh lắm cậu ạ, tớ cứ run lập cập mỗi khi ra đường.
Sếp vẫn chưa đuổi tớ nhưng gọi tớ vào và  ...mắng tiếp tập 2. 
Lần này thì tớ ... nhịn. Tránh voi chẳng xấu mặt nào đúng không cậu?
P/S: Tớ đã nhận được kéo cậu gởi và tớ đang dùng nó để ...cắt tóc.

4. Tóc.
Cậu lại cắt tóc. Chắc thêm vài lần nữa là cậu không còn tóc để cắt ấy nhỉ! 
Hồi tớ biết cậu, tóc cậu dài, nhìn hiền lắm luôn.
Này cậu! Trời lạnh nhớ mặc thêm áo. 
À. Tuần sau tớ sẽ vào chỗ cậu. Hẹn gặp cậu tại ...nhé!

5. Lỡ hẹn.
Cậu có chuyện gì à? Tớ không gọi cho cậu được, cái mail lần trước cậu cũng không trả lời!

6. Nhớ
Này cậu làm tớ lo lắng, cả tuần vừa rồi không liên lạc được với cậu.

7. Bùm.
Này cậu! Cậu sao rồi?

8.!
CẬU ĐÂU RỒI?



Cho 1 đống.
Về *Tóc*: 
Trước và lúc biết cậu tớ đều tóc ngắn, tớ chưa bao giờ để tóc dài cả. Mấy cái ảnh cậu thấy không phải của tớ. *Cười*
Cho *Lỡ hẹn*: 
Tớ giận sếp tớ quá, lần nào cũng gọi tớ vào mắng dù tớ chả làm gì. À, nói thật thì... thì ...cũng có. Anh ta chỉ hơn tớ vài tuổi. 
Lần này tớ không thèm nhịn, tớ ném thẳng tờ đơn xin việc vào mặt anh ta rồi vác balo đi luôn. 
Tớ ném cả điện thoại. Đó là lí do vì sao cậu không liên lạc được với tớ.
Cho *Nhớ, Bùm và !* 
Báo cáo tớ ổn nhé!
P/s: Ai bảo với cậu tớ để tóc dài là hiền lắm luôn?

9. Lạnh.
Cậu có ổn thật không? Này cậu ghét sếp cậu tới mức ném thẳng đơn nghỉ việc vào mặt anh ta luôn à?
Cậu ghê gớm nhỉ! *Cười*
À. Thực ra chỗ tớ không hề nắng, trời lạnh lắm luôn cậu ạ. Khăn của cậu có chỗ để dùng rồi đấy.

Cho *Lạnh*
Xin lỗi cậu! Cái khăn ấy thực ra tớ định tặng cho ...sếp tớ nhưng vì bị mắng nên tớ không tặng nữa. 
Thật trùng hợp vì màu anh ta thích cũng là màu cậu thích. 
Dĩ nhiên là tớ quý mến cậu hơn anh ta.
P/S: Tớ ghét sếp tớ, cậu biết không?

10. Xin lỗi.
Tớ có vài điều muốn thú nhận cho nên cậu bình tĩnh đọc từng dòng tớ viết nhé. Sau đó cậu xử tớ thế nào cũng được.
* Quà cậu gởi cho tớ phải đi  ...2 vòng mới tới nơi. Và ở vòng thứ 2 tớ luôn luôn phải trả phí.
* Tớ từng thấy cậu tóc dài, cậu nhớ lúc cậu phỏng vấn xin việc không? Lúc ấy nhìn cậu hiền lắm luôn. Hay lúc ấy cậu giả vờ hiền để được nhận vào làm đấy?
* Khi gởi sách hoặc mấy thứ linh tinh cho cậu tớ đều phải nhờ người.
* Khăn cậu gởi tặng tớ không nhầm đâu cậu ạ.
* Cậu cứng đầu lắm luôn, lần nào mắng cậu cũng gân cổ cãi lại.
*  Trong cái mail *Tóc* tớ đã có ý định hẹn gặp và nói thật với cậu. Nhưng .. 
Tớ thực sự lo lắng khi cậu biến mất. Tớ không hề có ý trêu cậu, thật đấy.
À, đơn xin nghỉ việc tớ vẫn giữ, cậu có thể đến lấy lại và cậu xử sếp cậu kiểu nào thì tớ cũng ...đồng ý hết.

Cho *Xin lỗi*.
Tớ...choáng khi đọc cái mail dở hơi ấy của cậu.
Cậu đừng hòng tớ tha lỗi.
P/S: Chỗ lần trước cậu hẹn chả thơ mộng tí nào. 




P/S: Hôm qua trời mưa, hôm nay cũng vậy.



29.4 - Trẻ con lớp 5

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

| | | 6 nhận xét
                                                  

                                                      (À dĩ nhiên đây không phải là ...trẻ con lớp 5. 
                                                                                                              Chỉ là 1 cách gọi                                                                                                            
                                                          Trong danh bạ trẻ con lớp 5 được gọi là .... Thần Chết)




Tôi thường không đứng cạnh trẻ con lớp 5

Cậu ta cao lêu nghêu còn tôi thì tròn ủn ỉn và thấp lẹt tẹt

Đi cạnh nhau rất giống số 10.

Nếu đi đằng sau bao giờ cậu ta cũng chạy lên kéo tóc hoặc đá vào chân.

Tôi luôn trả đũa. Bằng cách đá thật mạnh vào đầu gối.

Cậu ta là trẻ con lớp 5, chắc tôi là người lớn ...lớp 1.

Không bao giờ  nói tử tế với nhau được 3 câu 

trừ khi có thêm 1 trẻ con lớp 5 khác.

Chí chóe và nói chuyện như 

*Chúng ta đều là con nít và chúng ta là ...anh em*






1 đứa bảo: Sao 2 đứa bây không thử yêu nhau!

Người lớn lớp 1 hếch mặt: Thần kinh à?

Yêu không dễ như ăn kẹo. 

Ăn kẹo có khi còn làm người ta bị sâu răng.





Thỉnh thoảng trẻ con bảo: Chị ... có người yêu đi.

Ỷ là người lớn dù là người lớn lớp 1 chăng nữa nên bĩu môi: Điên à?

Trẻ con không vừa: Vì không có người yêu nên chị mới điên!

Người lớn lớp 1 giơ chân đá mạnh vào đầu gối: 

Vấn đề ở chỗ chị không thích bị sâu răng.






Có lần trẻ con lớp 5 bảo: 

Từ giờ nghỉ chơi với chị. Nghỉ chơi thực sự.

Nhưng khi gặp vẫn cười toe toét

Hếch mặt: Nghỉ chơi mà?

Chết em quên! Bây giờ em sẽ nghỉ chơi thật
.
Trẻ con lớp 5 khác bảo: Nó bị khùng.



Trước đây trẻ con lớp 5 vướng vào 1 mối quan hệ lùng bùng.

Giờ đã ổn. Và không ổn chính là một đứa khác.






   P/S:  Đối với mình: Trẻ con vô hại!
               




1.4 - Yêu em trong cơn say

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

| | | 14 nhận xét



Vào một buổi sáng không dịu ngọt như sáng hôm nay

Em tự dưng cuống cuồng vác balo chạy ra khỏi phòng

Rồi vội vã lên tàu rời xa cái thành phố ồn ào.

Như  trốn chạy những tình cảm đang lớn dần lên 

trong trái tim nhỏ bé và đầy những vết xước

Trái tim vốn không đủ lớn để dành một chỗ cho anh.





*Em không hề thích nhạc Trịnh

Em chỉ giả vờ tán tỉnh anh thôi anh lớn à*


Em không gặp anh 1 cách tình cờ

Mà đó là sự gặp gỡ có chủ ý

Anh chưa bao giờ nhớ về lần đầu tiên anh gặp em

Phải anh không nhớ vì lúc đó anh say

Em đoán anh ... thất tình.

Trong cơn say anh nhầm lẫn em với một ai đó

*Chúng ta yêu nhau đi Hạ Miên!*

Em không phải Hạ Miên

Nhưng lần ấy em đã ngoại lệ ngồi nghe anh lảm nhảm.

Em tò mò về anh: 

Về cái người cứ luôn đi phía sau người con gái mình yêu

Luôn che chở, bảo vệ 

nhưng lại nghĩ cô gái chỉ xem mình như anh trai.

Anh giữ mãi tình yêu trong lòng cho đến khi 

cô gái ấy vì anh mà rời xa mãi mãi.

Tin nhắn cuối cùng cô ấy để lại cho anh vỏn vẹn chỉ có 3 từ: 

Em yêu Anh!

Và chiều hôm ấy, trong cơn mưa hiền 

trong tiếng hát ngọt ngào của KL

em  đã cùng anh nghêu ngao một giai điệu của Trịnh

Và vô tình cuốn sách em cầm trên tay 

cũng là cuốn sách anh đang đọc.

À không phải vô tình 

chỉ là em nghe anh cứ nói đi nói lại 1 câu 

*Nếu em thấy anh bây giờ*

Em biết anh không phải nói về sách.

Nhưng em vẫn tò mò khi phát hiện *Nếu em thấy anh bây giờ*

Nếu em thấy anh bây giờ có lẽ em sẽ ... khóc

Có lẽ em sẽ chạy đến bên anh và bảo: Chúng ta yêu nhau đi





Nhưng ...

Em nhớ những ngày bên anh 

giữa thành phố đầy bụi và tiếng ồn

Em luôn chủ động chạy theo

và kể cho anh nghe những chuyện không đầu không đuôi

En bảo:

Em thích mùa thu 

em thích đi du lịch 1 mình


 em thích tiếng ghi-ta


Em thích đàn ông ít nói


Và em không thích anh



Phải em không thích anh, thậm chí là ghét

Vì ...

chúng ta giống nhau.

Người ấy vì em mà ...

Chỉ vì em trẻ con, chỉ vì em hiếu thắng

Chỉ vì em mà  ...



Người ấy bảo:

Anh không sao, không phải vì em nhóc con!

Em cứ đi tìm hạnh phúc cho riêng mình nhóc ạ!

Người ấy xếp lại ước mơ gởi vào kí ức

Ước mơ được bay lượn trên bầu trời 

được nhìn ngắm vạn vật từ một nơi xa lắm.

Tiếng ghi-ta của người ấy rất buồn

Bên người ấy chỉ còn lại cây đàn và những cơn đau ...





Em rời thành phố vào một ngày cuối đông.

Em trở về nơi em ra đi

Nơi em bỏ lại những kí ức của quá khứ

Nơi ấy có một người luôn mong em hạnh phúc!

Ra đi để tìm lại chính mình

Trở về để đối mặt với thực tại.

Người ấy cần em.

Và nếu anh thấy em bây giờ

Anh sẽ biết tóc em đã dài hơn khi ấy

Trong cơn say anh bảo anh yêu Hạ Miên

Còn em khi nào em sẽ say?







...................................................

..................................................


P/S: *Người đi chùn chân đã bao lần ...*



http://chamchuahetz.blogspot.com/2013/03/20-h-173-toi-biet-gi-ve-em.html
Được tạo bởi Blogger.