29.3.14 - Mặt trời bừng sáng trong tim ....

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

| | | 12 nhận xét
Em bảo: Anh nên mở cửa sổ để đón ánh mặt trời. Chứ cứ im ỉm có ngày cũng chết vì tự kỉ.
Tôi cười: Phòng anh không có cửa sổ.
Vậy thì càng hay, anh thử leo lên mái nhà phơi nắng xem. Thú vị lắm luôn.
Và em cũng thú vị. Em tạt qua cuộc đời tôi như 1 trận mưa rào giữa ngày nắng hạ, hay nói những câu vô thưởng vô phạt nhưng cực kì sâu sắc. 
Tôi khen em thông minh. Em cười: Em không thông minh, em chỉ giả vờ thôi.



Để giả vờ mình thông minh, em chẳng phải thú vị lắm sao?
Tôi thích mưa, còn em yêu nắng, tôi và em từng có những cuộc tranh luận về nắng và mưa. 
Em bảo em ghét mưa vì mưa quá yếu đuối cứ ôm mãi nỗi u sầu trong lòng không thể buông bỏ. Tôi cười chẳng phải em đang mắng tôi. 
"Tình yêu không phải là thứ mãi mãi, mưa rồi có lúc sẽ tan, cầu vồng đến lúc sẽ rực rỡ."
Đó là câu nói cuối cùng khi chúng tôi quyết định dừng lại tất cả mọi việc. 
Có lẽ em nghĩ tôi đang chìm trong nỗi ám ảnh về mối tình xưa cũ, về những cơn mưa rét mướt tỉ tê .
Nhưng tôi kết thúc vì tôi sợ mình sẽ ...yêu em. 
Chúng tôi cắt đứt mọi liên lạc nhưng tôi vẫn ghé fb em mỗi ngày, cập nhật tình hình em mỗi phút. Em vẫn vậy vẫn viết những câu vô thưởng vô phạt, vẫn giấu đâu đó nỗi cô đơn trong những câu chữ trêu đùa. 
Có lẽ em chỉ xem tôi như 1 trận mưa rào đi ngang qua ngày nắng đáng yêu của em.
Em vẫn hay bảo tôi: Anh nên mở cửa sổ, dù ghét nắng nhưng hãy để mặt trời soi sáng tim anh.
dù có yêu mưa nhưng giữa những ngày đông lạnh anh nên tìm cho mình 1 bàn tay ấm, đừng để cô đơn nhấn chìm anh trong những nhớ thương.
Em không biết tôi nhớ em biết bao, nhớ những icon hình trái tim bay loạn xì ngầu khi tôi bảo: Yêu là yêu thật sao phải giả vờ chứ. Em cười hớn hở (là tôi nhìn qua icon mặt cười toe của em): Khi nào tìm được người nắm tay thì báo cho biết nhé. Nhất định sẽ gởi quà cho người yêu. Nhưng phải báo trước ...nửa năm đấy.
Làm sao tôi biết được nửa năm sau tôi sẽ gặp người được gọi là người yêu mà báo trước?
Có lần tôi nhắn tin bảo mình khó ngủ. Em vội vàng trả lời: Hay anh gọi điện em sẽ hát ...ru anh ngủ?
Tôi xua tay lia lịa (dĩ nhiên là em không biết) Ờ thôi để anh tự lo, vì anh sợ nghe em ru xong không chỉ anh mà cả nhà anh đều mất ngủ. 
Tôi vẫn nhớ em khoe là giọng ca của em có thể ...giết được người. 
Từ lúc gọi em là người yêu, mỗi tối tôi đều có trách nhiệm nhắn tin chúc em ngủ ngon, khuyên em đừng thức khuya, còn tôi thức luôn tới sáng.
Thứ tình cảm giả vờ càng lúc càng lớn dần lên, bỗng dưng tôi sợ ...

Tôi không nhắn tin, em dường như biết tôi muốn kết thúc quan hệ nên cũng im lặng không hỏi han.
Tôi đã leo lên mái nhà để ngắm ánh mặt trời. Giữa những ngày mưa rét mướt, tôi đã học cách mang theo ô mỗi khi ra đường.
Rất lâu rất lâu tôi không vào fb, hay nói chính xác là tôi khóa trang cá nhân của mình trong 3 tháng.
Sực nhớ tôi và em chưa từng kết bạn trên fb, chỉ là chát trên yahoo, nhưng tài khoản yahoo của tôi đã bị hack nên tôi mở lại fb và sang tường nhà em, tường nhà em trống trơn (có lẽ em để chế độ bạn bè nên tôi không đọc được) nhưng có mấy dòng làm tôi chú ý: 
"Khi mưa buồn, cả thế giới đều biết mưa rơi lệ.
Khi nắng đau lòng, chỉ biết nuốt nước mắt vào tim
Người rơi lệ đã đau lòng.
Người không rơi lệ được còn đau lòng hơn.
Anh không là nắng sao anh biết nắng vô tình?"

Nó được viết vào ngày kỉ niệm 1 năm chúng tôi nhận làm người yêu của nhau, dù chúng tôi đã kết thúc từ rất lâu trước đó.


P/S: Khi học tiếng Pháp được 2 tuần, cả lớp tranh thủ giờ giải lao nhao nhao hỏi giáo viên:
Cô ơi, Tiếng Anh có 3 từ I love you con nít ai cũng biết, còn tiếng Pháp, I love you thì viết và đọc thế nào ạ?
Cô cười và gọi thằng bạn ngồi cạnh lên và nói nhỏ vào tai hắn. 
Lúc hắn về, bọn còn lại nhao nhao hỏi hắn cô đọc những từ đó ra sao. 
Hắn cười nham nhở: Cô dặn chỉ được nói mấy từ này với ...con gái.
Bọn trẻ con nghe xong hỏi: Rồi sao nữa cô?
Trả lời: Thì sau mấy năm học chơi chơi cô quên sạch và chỉ còn nhớ mỗi mấy từ đó thôi.^-^

24.3.14 - Nhật kí những ngày phát "sốt" ...

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

| | | 6 nhận xét

Vào những ngày cuối cùng của tháng 2. Huynh Bí dặn dò: 

Em cứ trao đổi với C. N

Nếu được mình sẽ lên kế hoạch sớm. Không được thì đổi phương án làm như mọi năm.

C.N là sư phụ mình.

Thực ra phương án này đã manh nha từ trước nhưng ...để thực hiện là muôn vàn khó khăn.

Bắt đầu từ việc chia đội chơi - cử nhóm trưởng

Đây là ĐỘI BIỂN XANH - Mình cứ thích gọi là Đội Xanh.


Đội được đánh giá có tiềm năng giành vòng nguyệt quế và là đội chơi chiến thắng cuối cùng.

Thực ra người ta chỉ chú ý đến gương mặt này thôi.


Và đây là Đội Đỏ - Hay còn gọi là LỬA HỒNG.

Đội được đánh giá có sự chuẩn bị xuất sắc về mọi mặt.


Khi nghe tin các thầy cô giáo sẽ tham gia cứu trợ thí sinh

thầy cô nào cũng ...hào hứng và nhiệt tình.

Bóng đỏ là của Đội Đỏ, bóng xanh là của đội Xanh.

Sự nhiệt tình và lăn xả của những người hằng ngày đứng trên bục giảng đã làm nên điều kì diệu 

100 thí sinh đều quay trở lại sàn thi đấu.



Bạn nhỏ này được BTC nhờ giúp1 việc cho chương trình 

nhưng lắc đầu, em chỉ hát cho đội chơi của em.


Đây là khoảnh khắc mà ai cũng bảo: Nhìn dễ thương chi lạ.


2 nhân vật cuối cùng còn ở lại trên sàn. Căng thẳng và quyết liệt.


Gay cấn và hồi hộp. CĐV đều nín thở.

Các câu hỏi khó lần lượt được tung ra. Gần 20 câu hỏi vẫn chưa tìm ra người thắng cuộc.


Cổ động viên đổ thêm nước từ BIỂN XANH mênh mông cho đội mình.



LỬA HỒNG thì tiếp thêm lửa. Lửa cháy cháy lên!


 Và đây là gương mặt xuất sắc nhất - chủ nhân của vòng nguyệt quế mùa đầu tiên. 

Một cái kết có hậu.


vẫn chả hiểu lúc ấy Huynh Bí đang làm gì, hay là chờ cơ hội cướp giải thưởng ấy nhỉ?


Sau 3 lần ôm bảng rời sân, 2 lần được cứu trợ quay trở lại sàn thi đấu. 

Lần thứ 3 tưởng như không còn cơ hội. 

Nhưng thần may mắn đã mỉm cười 

khi anh chàng - cũng là đội trưởng 

Bắt được chiếc thăm may mắn nhận được quyền cứu trợ đặc biệt. 

Trở lại sàn. Bình tĩnh trả lời từng câu hỏi.

Đây là hình ảnh tự sướng của anh chàng. 




À mà cái bản xanh xanh là kết quả thương lượng của mình với Đại ca Huynh Bí.


Đây là bạn đồng hành của mình




Bình thường gọi mình là chị nhưng khi làm việc cùng nhau phải gọi tên làm bạn ấy mắc cỡ.

Bạn ấy ngày nào cũng bắt mình đóng vai học trò, thầy cô cho bạn ấy phỏng vấn.

Mình trả lời bạn ấy cứ ngoác miệng ra cười. Chị nói vậy sao em phỏng vấn được.


Mình còn dắt theo 1 trợ lí. Thực ra nàng ấy háo hức đòi theo.




Lần trước cắm trại nàng ấy cũng theo và ngủ chèo queo.

Bọn trẻ con nhầm bạn ấy là mình, sau khi biết bạn ấy là em gái, các bạn trẻ vây quanh hỏi han.

Các sếp, các huynh, các chị em nhà mình cũng đi theo hỏi. 

Vậy ra mình được hâm mộ dữ. 

Mới mang theo trợ lí mà đã vậy. 

Mai mốt thứ khác chắc ...sốt hơn.

và đây là trẻ con lớp 5


Ngày nào cũng bị dọa đánh



2 lần cúp điện giữa chừng, suýt nữa không tìm ra bong bóng, mấy tuần liền mất ngủ

Nằm mơ thấy mình quên mua kẹo, mua hoa.

Kế hoạch thay đổi xoành xoạch.

thậm chí khi mình giải tỏa stress bằng Harry Potter, sự phụ còn há hốc mồm kinh ngạc.

Phút cuối có vài trục trặc nhỏ. Nhưng ai cũng bảo: kết thúc thật có hậu.

Hậu từ đầu tới cuối.

P/S: Hình ảnh này được trích từ FB của Xù Nhím. 


23.3.14 - Tháng 3: Nắng, Gió, Nước mắt và Ngôn tình..

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

| | | 10 nhận xét

1. Nắng.

Kinh thiệt, ngày nào cũng làm bạn và hẹn hò với nắng.

Nhưng giữ khoảng cách, thân mật tí nữa là ...hỏng.


2. Gió.

Dạo này gió kiệm lời chẳng thèm hoi han.

Tóc cắt ngắn đến nỗi cũng chẳng thèm tóc gió thôi bay.

Cứ lang thang đi, về mà gặp ngày mưa 

Thì dù có thân thiết cũng đá gió ra đường ứ thèm chơi.


3. Nước mắt.

Mọi câu chuyện đều kết thúc có hậu.

Rất có hậu, những ngày qua đã chứng minh cho điều ấy.

Còn nếu không có hậu thì hãy tin rằng, câu chuyện vẫn chưa kết thúc.


4. Truyện ngôn tình.

Đang chuyển qua đọc ...ngôn tình.

Đó là dấu hiệu của ...đơ cảm xúc.

May quá tim vẫn còn đập và ...đen thui.

P/S: Chả hiểu sao vẫn cứ thích cái ảnh này.



11.3.14 - Gió cuốn ngày hôm qua ...đi luôn!

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

| | | 16 nhận xét

Tóc.

Ngắn hơn mình tưởng.

Em gái nhỏ bảo: Nhìn 2 teen lắm.

Nhưng lòng cứ nơm nớp chắc thế nào cũng bị la.

Chả phải tuần sau có việc phải ....thướt tha, dịu dàng tí sao?

À, mà từ bao giờ người ta lại sống vì suy nghĩ của người khác ấy nhỉ!



Nghiện!

Cũng có thể gọi như vậy.

Dạo này toàn xem phim ngắn, trẻ.

Hình như bắt đầu chán việc xem phim dài.

Nói trắng ra là không giành được ti vi nên cứ thế.


Nóng!

Chắc là không giữ được giọng cho tuần sau.

Vì ngày nào cũng uống đá.

P/S: Dạo này hay làm mấy việc lãng xẹt, chắc do nóng quá!


28.2.14 - Bên đời ngày vẫn trong xanh?

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

| | | 16 nhận xét

- Toàn ghi-ta Duy ạ.
- Đó là cái cách thể hiện tình cảm của cậu ta với ba ấy.
- Ba anh ấy chơi ghi-ta à?
- Ừ nhưng cậu ấy hình như không có năng khiếu gì trong việc ấy nên học mãi mà chả được.

- Sau này có con, có khi Khoa sẽ gọi nó là ghi-ta!
- Này, đừng có bắt con ông mơ tiếp giấc mơ của ông chứ.
- Nếu có con Khoa và nó sẽ chơi đá bóng cùng nhau mỗi ngày, Khoa sẽ dắt nó đi ăn kem, dạy nó chơi ghi-ta.
- Ờ thôi, học mãi mà chơi còn chẳng ra hồn còn bày đặt dạy dỗ cho ai.
- Mà 2 đứa mình cũng hay Duy nhỉ, Duy thì ở với ba, Khoa thì chỉ biết mẹ, cứ vậy mà xích lại gần nhau.
- Này xích lại khi nào chứ?.
- Ngoài Khoa ra chả thấy Duy hẹn hò với ai, chả phải gần là gì. Mà con gái ai lại tên Duy nhỉ?
- Thì lúc ấy cứ tưởng con trai, mà ...con trai thiệt còn gì.
- Thằng nhóc ấy cũng tên Duy à?
- Ừm, đứa Thái Duy đứa An Duy.
- 2 chị em không gặp nhau sao?
- Ba không cho gặp, ba giận mẹ nên giận lây cả Thái.
- Thái nào?
- Vì 2 chị em cùng tên nên ba mẹ đều lấy chữ lót để gọi

- Anh bạn của Duy có biết vẽ không Duy?
- Đó là thứ cậu ta giỏi nhất nhưng cậu ta không giữ lại bức vẽ nào cả, toàn đem đốt hoặc ...xé vứt lung tung. Có lần còn bị nhắc nhở vì cái tội xả rác nơi công cộng.
- Sau chiếc gi-ta số 13 có 1 bức vẽ Duy ạ, bức kí họa 1 cô gái.
- Bức vẽ bằng chì, cô gái có mái tóc dài, cài hoa.
- Duy đã từng nhìn thấy nó sao?


- Khi nhìn nghiêng, vẻ mặt Duy rất thú vị!
- Thú vị chỗ nào?
- Nhìn ...thơ.
- Ơ, ông vẽ ai đó?
- Vẽ Duy chứ ai!
- Tóc tui ngắn mà, có cài hoa đâu?
- Thử để tóc dài xem, nhìn cũng ...ra dáng.
- Không thích.
- Để tác giả kí tặng nhé "Tặng em - cô gái của tôi!"
- Ai là em, ai là cô gái của ông chứ? Tóc tui ngắn không phải dài, có năn nỉ cũng không nhận.
- Lại giận, mà lưng Duy dạo này gầy lắm ấy, chẳng còn êm ái.

- Phòng gọn gàng, ngăn nắp lắm Duy!
- Phải vật lộn cả tuần cái đống linh tinh mới trở nên gọn gàng ấy.
- Em ...ở đây được chứ?
- Cậu ta bảo nếu 3 tháng sau không thấy cậu ta trở về thì cứ cho ai đó thuê, 1 ai đó có thể tin cậy được.

- Duy này, nếu Khoa có 1 đứa con trai thì sẽ sao nhỉ?
- Con??? Ở đâu ra con?
- Có thật đấy Duy, thằng bé ...5 tuổi rồi ấy. Này đừng nhìn kiểu đó chớ. Hay cứ giận dỗi bỏ về như mọi lần có khi lại hay.
- Nó - con ông ấy tên ghi-ta à?
- Không.
- Vui nhỉ!
- Đã bảo đừng có nhìn và cười kiểu đó mà. Mới biết đây thôi. Bồng bột tuổi trẻ.
- Lúc nào mà chả bồng bột.
- Duy còn nhớ lần 2 đứa cãi nhau kịch liệt cũng tại đây không? Đêm đó Khoa đi với tụi bạn hình như uống hơi nhiều....chả nhớ gì.
- Có vẻ, tui là người biến giấc mơ có 1 đứa con trai của ông thành sự thật nhỉ. 5 tuổi, chơi đá bóng được rồi ấy, rồi dắt nó đi ăn kem, dạy nó chơi ghi-ta, tui với ông là cái gì đâu...
- Sau này nếu chỉ có một mình đừng tới đây, đừng đi qua những con đường mình từng đi, đừng nhớ gì về những kỉ niệm. Bức vẽ ấy Khoa không giữ đâu, Khoa cũng thôi học ghi-ta vì học mãi mà vẫn chưa chơi được bài hát Duy thích. Khoa cũng sẽ ....không gặp Duy nữa, Khoa sẽ đi, đi thật xa. Không là gì của nhau cũng có hay Duy nhỉ. Mà lưng Duy vẫn gầy đấy nhé.


Rồi Khoa biến mất, chẳng để lại dấu vết. 2 ngày rồi 3 - ngày, 2 tuần rồi 3 tuần, bản nhạc chuông quen thuộc chẳng bao giờ vang lên. Cánh đồng hoa cỏ may vẫn xao xác trong chiều, cánh diều vẫn căng gió, chẳng còn tiếng ghi-ta, chẳng còn giọng ca day dứt nỗi niềm. Bên đời ngày vẫn trong xanh.

Tập tranh vẽ được treo sau lưng cây ghi ta số 7, Duy dặn là không nên đụng vào đồ đạc, cứ để yên đó, nếu không khi Khoa về, cậu ta lại làm ầm lên. Nhưng ... phần vì tò mò, phần vì lời dặn dò "Sau này nếu cậu đến ở và phát hiện ra thứ gì đó thì hãy im lặng đừng nói gì với chị gái cậu". Thái đã  lôi toàn bộ ghi-ta trên tường xuống và ...tất cả đều là bức vẽ 1 cô gái ở nhiều góc nhìn, tóc ngắn và không cài hoa và đều có cùng cái tên "Tặng em cô gái của tôi - số ...".

"Tặng em cô gái của tôi - số 13
Khoa đang đếm ngược, ừ ngoài đếm ra Khoa chẳng biết làm gì, mọi thứ đều dang dở kể cả kế hoạch ...tỏ tình.
Khoa chẳng thừa hưởng từ ba thứ gì kể cả năng khiếu âm nhạc, nhưng ..."

"Tặng em cô gái của tôi - số 14
Khoa nhớ Duy!
Ba Khoa kết hôn năm 20 tuổi, năm Khoa 2 tuổi ba rời xa mãi mãi. Chẳng có ai chơi bóng cùng, chẳng ai dắt Khoa đi ăn kem, mà nếu có ba, ba sẽ dạy Khoa chơi ghi-ta, Khoa sẽ đàn hát cho Duy nghe mà không làm Duy bịt lỗ tai như mọi lần"


"Tặng em cô gái của tôi - số 15
Thái của Duy rất giống Duy, sinh đôi có khác. Sau này Thái sẽ đến ở chỗ Khoa, nếu cậu ta có lục tung đồ đạc, Khoa cũng an tâm"

"Tặng em cô gái của tôi - số 16
Khoa vẫn muốn được ngồi cùng Duy mỗi chiều tại cánh đồng hoa cỏ may. Nhưng có vẻ xa vời qua...
Phải chi ngày ấy Khoa ...tỏ tình, mối quan hệ của 2 đứa mình chắc sẽ thay đổi. Biết đâu sẽ có 1 cậu nhóc ghi-ta. Mà có khi như thế này lại hay!"

"Tặng em cô gái của tôi - số 18
Khoa bắt đầu cảm thấy mệt, thời gian đến nhanh quá nhỉ, Khoa vẫn chưa làm gì cho Duy, ngoài việc liên lạc với Thái.
Duy không thích bức tranh số 17, vì Khoa vẽ Duy tóc dài. Khoa muốn lưu lại hình ảnh của Duy năm 17. Đó là thời điểm 2 đứa mình biết nhau. Dạo này Khoa vẽ thường xuyên, ừ chắc sắp xa nhau nên cứ thấy luyến tiếc.

"Tặng em cô gái của tôi - số 19
Khoa thực sự rất mệt, có lẽ...lưng Duy gầy lắm Duy biết không. Khoa thật không nỡ xa Duy. Không nỡ ..."

"Tặng em cô gái của tôi - số 20
Khoa ...có ...một ...đứa ...con ...trai. 5 tuổi.
????????????????????????????????????????"

"Tặng em cô gái của tôi - số 21
Khoa lại nhớ Duy.
Thằng bé không phải con Khoa, ba của nó cũng tên Khoa và là bạn của Khoa, thực ra là không có gì vào đêm ấy, Khoa đã về nhà từ rất sớm. Nhưng ...cứ coi như đó là cái vớ, dù vô lí để Khoa rời xa Duy.
7 tuần trước Khoa nhận được kết quả. Cuối cùng rồi Khoa cũng có điểm giống ba. Ừm thì đó là di truyền. Ông Nội mất năm 19 tuổi, ba muộn hơn 3 năm, Khoa muộn hơn ba những 5 năm.
Khoa đã thu âm xong bài hát tặng Duy. Giờ Khoa về với mẹ và .. rời xa Duy mãi mãi.
Bên đời ngày vẫn trong xanh. Nỗi nhớ không vô tình mà sao vẫn vô hình."


P/S: "Bức tranh em từ lâu vẫn còn treo trên vách
        Cây ghi-ta nhớ một giọng ca trầm!"








Được tạo bởi Blogger.