Em gái bảo: Trầm tư là nói cho văn vẻ chứ thực ra đó là ....đóng cửa tự kỉ. Tự kỉ hay không thì bạn phải biết. Bạn ở lì trong nhà, nhìn thời gian trôi qua sự vơi dần của những viên kẹo ngọt Sự thay đổi của thời tiết trong ngày Những tin tức giải trí lảm nhảm. Em gái nhỏ ngày nào cũng than phiền: Em mệt với 2 quá, 2 làm ơn ăn đúng bữa giùm em. Bạn mở mắt, thò đầu ra khỏi chăn cười: Vậy mới là 2 của em chứ, 2 của em làm sao mà giống người khác được. Bạn chỉ hay đưa ra lí do. Mà lí do thì có hàng nghìn, hàng trăm. Thỉnh thoảng bạn bối rối vì ...tài vặt của bạn. Đó là đang nửa đêm bạn được gọi dậy: con chó nhà hàng xóm ....mắc xương. Hay con gái của bạn thân bạn nước mắt lưng tròng, vừa khóc vừa gọi: Dì T, B ăn cá mắc xương ở cổ, giờ B không bình tĩnh được, B chỉ nhớ tới cái xương thôi. Những lúc ấy bạn bối rối, bạn có phải thầy thuốc đâu. Bạn lại lệch bệch với người tình chân ngắn. Suốt ngày ti toe Cười đôi khi không phải vì vui.
P/S: Mà dạo này sáng nào bạn cũng dậy trễ - vì trời lạnh. Ừ thì đó là lí do.
Năm 2013, tôi bỏ thói quen trữ kẹo trong túi. Có lẽ vì thế mà tôi stress nhiều hơn chăng? Những biến động, cả sự chia li, mất mát, đến rồi đi. Những lúc ấy tôi không nhớ là mình cần kẹo. Những thứ ngọt ngào luôn có độc. Nhưng đôi khi ta cần những thứ ngọt ngào. Tôi dễ trở nên cáu bẳn, rồi chán nản. Vật vờ trong những thứ linh tinh. Bỏ 1 vài thói quen và rồi nhận ra việc đó chẳng có ích gì. Lờ đi các mối quan hệ cũng không giúp bản thân nhẹ nhàng hơn. Cũng may những ngày cuối cùng của năm 2013 là ...kết thúc có hậu Mọi câu chuyện đều kết thúc có hậu, nếu không có hậu có nghĩa câu chuyện vẫn chưa kết thúc vì mọi câu chuyện đều kết thúc có hậu. Tôi bắt đầu năm mới 2014 bằng một cơn buồn ngủ điên cuồng Bằng những viên kẹo mà tôi nghĩ mình cần. Không vội vã. Đôi khi người ta vui vì những điều đơn giản. Thì vui theo kiểu: "Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để ...đánh răng"
Trời lạnh, cứ loay hoay không biết làm sao cho ấm. Không lẽ chạy vòng vòng quanh sân? Dạo này không xem phim hoạt hình, không đọc truyện tranh. Có phải vì vậy mà cảm xúc không còn đầy, cứ tắc mãi đâu đó? Mọi người xôn xao kể chuyện về chuyến đi Đà Lạt. Mình lẳng lặng chia kẹo. 1 ai đó chợt bảo: Mình đi ĐL đông vui mà không có quà cho nó, nó đi 1 mình lại đem quà về. Mình chỉ tiếc cái không khí ấm cúng chứ không tiếc vì không được đi. Bọn yêu nhền nhện đưa quà và bảo: Tụi tao mua thứ mà ở mình không có. Chơi vui lắm, có mày thì vui nữa, tụi tao cứ sợ mày đi 1 mình lại buồn. Nhưng nghe mày kể chả thấy chi buồn, tụi tao đỡ lo. Trời ạ, bạn có phải trẻ lên 3. Thiệt tội, mình suốt ngày chỉ quanh quẩn với trẻ con lên 3, lên 5. Tụi này tiếc vì không phải vì không có mình mà vì không có đứa ... dụ bọn trẻ con chơi. (^_^)