28.11.14 - Nheo mắt nhìn ...

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

| | | 6 nhận xét

Niềm tin xây dựng thì khó, đổ vỡ thì cực kì nhanh.

Bạn nói: Giờ mình biết tin ai?

Ừ thấy ai cũng không đáng tin, thấy ai cũng ...nghi ngờ.

Nhưng ...không tin thì biết làm gì?


Dạo này cứ thấy công việc chất chồng.

Những lúc ấy chỉ mong ai đó quăng cho cái tin: Về nhà chưa?

Là ổn, chứ lan man, dài dòng này nọ làm gì.

Làm gì có thời gian mà ...đọc.

Tay trái tự nhiên đau, chân trái tự nhiên cà nhắc.

Ừ cứ khập khà khập khiễng rồi thấy cái gì cũng chênh vênh.


Sinh nhật nội Rùa, chỉ kịp nhắn mỗi cái tin.

Quà đã mua vào 1 buổi sáng lang thang ở 1 nơi xa lạ.

Nhưng đã hơn 2 tuần mà vẫn chưa gởi tặng nội.

Nội lên fb quăng cho 1 đống tin nhắn.

Đọc cười trừ: Con còn không thấy mặt mình.



Hành trình đưa bạn đi thi khiến mình mất ...sức quá.

Nằm chẹp mẹp suốt mấy ngày.

Cô hỏi: Nó có nói gì với con không?

Cười trừ. Mình đâu cần bạn cảm ơn.

Nhưng có hơi hơi chạnh lòng.

Ừ thì kệ. Mình lặng lẽ cùng sư phụ chuẩn bị cái việc "ấm áp" cho 20.11.



P/S: Giờ thấy cái gì cũng nhàn nhạt.



23.10.14 - Từ giờ sẽ thôi chạnh lòng...

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

| | | 8 nhận xét

Nhà có chuyện vui.

Có nghĩa là từ giờ

Mình sẽ không còn chạnh lòng mà lẩm nhẩm

"Cậu ngồi, mẹ nhổ tóc sâu, 2 chị em tóc bạc như nhau."


Chợt nhớ ngày ba mất, em gái nhỏ cứ ôm chặt cậu.

Cậu ôm em gái nhỏ suốt mấy ngày liền mà vỗ về.

Chợt nhớ, trong nhà có thứ gì bị hỏng

Cũng chạy xuống gọi: Cậu ơi...


Má nói: Để may cho cậu mày bộ đồ.

Hồi thằng Q cưới, có mợ mày lo.

Cậu mày cưới, không có ai, thấy thương...






Ừ, cậu mất mẹ từ nhỏ, tính cậu lại trầm lặng.

Ít ra ngoài, đi đâu cũng ngại.

Má nói: Từ giờ có người chăm sóc cho cậu mày, tao cũng đỡ lo. 

Thiệt thấy mừng gì đâu.



P/S: Không hiểu sao khi nói về chuyện vui, tôi lại ...rơi nước mắt.



1.10.14 - Cà phê - Niềm tin ...?

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

| | | 4 nhận xét

1. Cà phê:

 Có một cái quán cà phê mới mở.

 Đối diện với cái nơi mà người ta quy định:

 "Không được ngồi quán cà phê trong giờ hành chính". 

 Quán mới có tên "CÀ PHÊ MANG VỀ".


2. Niềm tin.

 "Từ giờ, tao chỉ lên FB để lại tin nhắn cho mày thôi.

 Có một sự mất mát lòng tin không hề nhẹ."

 Trả lời tin nhắn:

 "Vậy mà trước giờ nghe nói 

 Thời buổi này người ta toàn sống bằng ...niềm tin".


 3. Buồn tình

 Nói với Sư phụ: "Nó buồn chưa chắc bằng em buồn"

 Sư phụ: "Cô còn buồn huống hồ là em."

 Lăn quăn một buổi chiều kết quả không tới đâu.

 Đành cho phép mình buồn thêm tí nữa.

Đành cảm thán: "Núi cao chi lắm núi ơi!"


 4. Trẻ con.

 Trẻ con lên lớp được 3 ngày.

 Ngày thứ 4 trẻ con lại vào viện.

 Khi  tỉnh lại câu đầu tiên trẻ con nói với mẹ:

 "Sao mẹ đưa con vô đây? Con đang làm bài kiểm tra Anh mà!"

 Người lớn như mình buồn thêm mấy ...ngày.


 

P/s: Không minh họa

11.9.14 - Làm sao biết có ngày mai ...?

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

| | | 7 nhận xét

Trẻ con 14 tuổi xin nghỉ vào bệnh viện kiểm tra.

Dạo này mắt trẻ con không nhìn thấy.

Kết quả: mắt không sao.

Chỉ là ...

...

...

...

...

..

...

Trong não em có

một

khối

ác tính.

Mẹ em bảo: Cả nhà đều giấu.

Con bé cứ mong tới ngày về để đến lớp cùng các bạn.



P/S: Ngày mai sẽ đến phải không?

5.9.14 - Mùa thu ngày khai trường ...

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

| | | 2 nhận xét

Hôm nay bạn dậy sớm.

Ừ thì ...

Dù 4 tuần học đã ồn ào hay lặng lẽ trôi qua

Thì hôm nay vẫn là ...ngày khai trường.

Bạn: quần áo mới, ôm hoa, miệng cười toe toét.

Trong bụng lầm bầm:

"Sao đời mình cứ gắn liền với bông, với hoa."

Bạn xé tờ lịch trên tường và ...viết thư.

Bạn thong thả không vội vàng.

Ai làm gì đâu mà vội.


P/S: Đi khai trường nhớ lại ngày xưa mình cũng từng là ...học trò.

Được tạo bởi Blogger.