skip to main |
skip to sidebar
Mùa thi.
Lại ôm cái thùng giấy đi lên đi xuống.
Đi sớm, về muộn.
Mọi năm, sếp quẳng cho chùm chìa khóa.
Trong túi lúc nào cũng ...leng keng (Đại loại vậy)
Mùa thi này, chìa khóa sếp mới giữ.
Đành ...chờ.
Trẻ con bắt đầu tiếp nhận xạ trị.
Lớp đã ít nay càng thêm vắng.
Hôm bọn nhóc xuống thăm.
Trẻ con...chớp mắt để nhận người quen.
Có đứa bật khóc.
P/S:
"Lỡ hẹn với ngày"
Tôi lại rơi vào thời kì ...tự kỉ hạng nặng.
Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.
Không ra đường và không thích nói chuyện.
Những lúc cao hứng muốn viết thì tự dưng...
Đường truyền gặp chút rắc rối.
Nhớ trước giờ ăn ở cũng được.
Chả hiểu sao anh trời ảnh nhớ lâu thù dai?
P/S: Chân trái vẫn đau. Và tôi thích.
Niềm tin xây dựng thì khó, đổ vỡ thì cực kì nhanh.
Bạn nói: Giờ mình biết tin ai?
Ừ thấy ai cũng không đáng tin, thấy ai cũng ...nghi ngờ.
Nhưng ...không tin thì biết làm gì?
Dạo này cứ thấy công việc chất chồng.
Những lúc ấy chỉ mong ai đó quăng cho cái tin: Về nhà chưa?
Là ổn, chứ lan man, dài dòng này nọ làm gì.
Làm gì có thời gian mà ...đọc.
Tay trái tự nhiên đau, chân trái tự nhiên cà nhắc.
Ừ cứ khập khà khập khiễng rồi thấy cái gì cũng chênh vênh.
Sinh nhật nội Rùa, chỉ kịp nhắn mỗi cái tin.
Quà đã mua vào 1 buổi sáng lang thang ở 1 nơi xa lạ.
Nhưng đã hơn 2 tuần mà vẫn chưa gởi tặng nội.
Nội lên fb quăng cho 1 đống tin nhắn.
Đọc cười trừ: Con còn không thấy mặt mình.
Hành trình đưa bạn đi thi khiến mình mất ...sức quá.
Nằm chẹp mẹp suốt mấy ngày.
Cô hỏi: Nó có nói gì với con không?
Cười trừ. Mình đâu cần bạn cảm ơn.
Nhưng có hơi hơi chạnh lòng.
Ừ thì kệ. Mình lặng lẽ cùng sư phụ chuẩn bị cái việc "ấm áp" cho 20.11.
P/S: Giờ thấy cái gì cũng nhàn nhạt.
Nhà có chuyện vui.
Có nghĩa là từ giờ
Mình sẽ không còn chạnh lòng mà lẩm nhẩm
"Cậu ngồi, mẹ nhổ tóc sâu, 2 chị em tóc bạc như nhau."
Chợt nhớ ngày ba mất, em gái nhỏ cứ ôm chặt cậu.
Cậu ôm em gái nhỏ suốt mấy ngày liền mà vỗ về.
Chợt nhớ, trong nhà có thứ gì bị hỏng
Cũng chạy xuống gọi: Cậu ơi...
Má nói: Để may cho cậu mày bộ đồ.
Hồi thằng Q cưới, có mợ mày lo.
Cậu mày cưới, không có ai, thấy thương...
Ừ, cậu mất mẹ từ nhỏ, tính cậu lại trầm lặng.
Ít ra ngoài, đi đâu cũng ngại.
Má nói: Từ giờ có người chăm sóc cho cậu mày, tao cũng đỡ lo.
Thiệt thấy mừng gì đâu.
P/S: Không hiểu sao khi nói về chuyện vui, tôi lại ...rơi nước mắt.
1. Cà phê:
Có một cái quán cà phê mới mở.
Đối diện với cái nơi mà người ta quy định:
"Không được ngồi quán cà phê trong giờ hành chính".
Quán mới có tên "CÀ PHÊ MANG VỀ".
2. Niềm tin.
"Từ giờ, tao chỉ lên FB để lại tin nhắn cho mày thôi.
Có một sự mất mát lòng tin không hề nhẹ."
Trả lời tin nhắn:
"Vậy mà trước giờ nghe nói
Thời buổi này người ta toàn sống bằng ...niềm tin".
3. Buồn tình
Nói với Sư phụ: "Nó buồn chưa chắc bằng em buồn"
Sư phụ: "Cô còn buồn huống hồ là em."
Lăn quăn một buổi chiều kết quả không tới đâu.
Đành cho phép mình buồn thêm tí nữa.
Đành cảm thán: "Núi cao chi lắm núi ơi!"
4. Trẻ con.
Trẻ con lên lớp được 3 ngày.
Ngày thứ 4 trẻ con lại vào viện.
Khi tỉnh lại câu đầu tiên trẻ con nói với mẹ:
"Sao mẹ đưa con vô đây? Con đang làm bài kiểm tra Anh mà!"
Người lớn như mình buồn thêm mấy ...ngày.
P/s: Không minh họa