*Cô 2 sao cây ổi lại chết?*
Ừ nhỉ, nó không hỏi cũng chả để ý.
Đầu mùa hè? Hay giữa những ngày mưa?
*Con đi SG về là chạy qua thăm nó đầu tiên, vậy mà ...
Hay nó nhớ con mà chết cô 2?*
Hay nhỉ! Cây ổi chết vì tương tư cậu bạn nhỏ 17 à?
Cậu ta chuẩn bị đi. Không phải ai cũng biết điều này.
Tôi cũng không biết.
(Sực nhớ quan hệ không thân thiết tới mức phải nói).
Cậu ta có vẻ buồn. Cái này chắc do ...tưởng tượng.
Bạn ghé nhà: Dạo này đóng cửa tự kỉ à?
Ơ không dư hơi, bạn chỉ đọc sách thôi.
À không, đọc tiểu thuyết trinh thám.
Mỗi ngày đọc ...vài ba trang.
Đọc tới trang 20 thì không nhớ trang thứ 10 viết gì.
(Đã đọc tới đoạn hồi hộp, có lẽ vì hồi hộp quá mà ...buồn ngủ chăng?)
P/S: Mỗi lần nói chuyện với em gái, em gái đều đưa tay sờ trán:
2 ...ấm đầu thiệt rồi.
Không lẽ phải đi bác sĩ???









