4.9 - Ừ thì biết mà!

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

| | | 16 nhận xét


Thằng cháu lớn chạy qua thắc mắc:

*Cô 2 sao cây ổi lại chết?*

Ừ nhỉ, nó không hỏi cũng chả để ý.

Đầu mùa hè? Hay giữa những ngày mưa?

*Con đi SG về là chạy qua thăm nó đầu tiên, vậy mà ...

Hay nó nhớ con mà chết cô 2?*

Hay nhỉ! Cây ổi chết vì tương tư cậu bạn nhỏ 17 à?


Cậu ta chuẩn bị đi. Không phải ai cũng biết điều này.

Tôi cũng không biết.

(Sực nhớ quan hệ không thân thiết tới mức phải nói).

Cậu ta có vẻ buồn. Cái này chắc do  ...tưởng tượng.




Bạn ghé nhà: Dạo này đóng cửa tự kỉ à?

Ơ không dư hơi, bạn chỉ đọc sách thôi.

À không, đọc tiểu thuyết trinh thám.

Mỗi ngày đọc ...vài ba trang. 

Đọc tới trang 20 thì không nhớ trang thứ 10 viết gì.

(Đã đọc tới đoạn hồi hộp, có lẽ vì hồi hộp quá mà ...buồn ngủ chăng?)


P/S: Mỗi lần nói chuyện với em gái, em gái đều đưa tay sờ trán:

2 ...ấm đầu thiệt rồi.

Không lẽ phải đi bác sĩ???

27.8 - Khi người lớn cô đơn...

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

| | | 32 nhận xét


"Thành phố bé thế thôi
Mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người

Thành phố bé đến thế thôi
Mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình"


Tôi trở về sau một ngày mệt nhoài

Căn phòng không đủ ấm áp để tôi nghe mình thôi giá lạnh.

Không cửa sổ, không ánh nắng mặt trời.

Tôi - với 4 bức tường lặng thinh

Câm nín không lời thở than.


Ngày đang trôi. Chiếc kim đồng hồ trên tường mỏi mệt rệu rã.


Ngày đang trôi. Tiếng dế đơn côi ca khúc não nùng.

Ngày đang trôi. "Nhạc Trịnh ngân lên nghe da diết gầy hao."

Ngày đang trôi. Tôi "nằm nghe câu ca rất xưa

Từ rađiô phát lên, nghe buồn lắm".



Những con đường tôi qua không bóng người...

Chỉ có những chiếc lá rơi nghiêng xao xác vỡ lòng.

Nắng sắp tắt, ngơ - ngác, vấn - vương.



"Mùi thuốc lá bay bay

Mùi cà phê sao đắng lòng


Trạm xe dừng không ai đón đưa."


Ngày hôm nay thật dài.

Ngày hôm qua thật buồn.

Tôi đếm thời gian qua ánh nhìn chênh vênh.

N...g...à...y  .....đ...a...n..g .....q...u...a ....

l...à..... v...ì.....t...ô...i..... 

h...ô...m.......n...a...y....c....ô..... đ...ơ...n..... g...i...ữ...a .....đ..ờ...i ......t...r...ô...i...



P/S: Chỉ đơn giản là thích *Khi người lớn cô đơn*


25.8 - Có những ngày mưa đi qua ...

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

| | | 13 nhận xét


Ngày trước tôi có 1 chiếc hộp toàn ....giấy

Những mẫu giấy con con. Đó là tâm trạng tôi mỗi ngày.

Vào một ngày đẹp trời tôi đem tất cả đi đốt (cả chiếc hộp).

Không chút luyến tiếc.

Thỉnh thoảng tôi gom những thứ cũ kĩ đem bỏ.

Đôi khi cũng dành hẳn 15s để mặc niệm.

Thực ra có những thứ không nỡ...

Không phải lúc nào tôi cũng nhớ mình để mấy thứ quan trọng ở đâu

Nên những lúc ấy tôi la hét ầm ầm

(chả hiểu la hét thì có ích chi nhưng cứ thích vậy)

Tôi có một sở thích là ....viết thư

Cảm giác nắn nót từng con chữ thật thú vị.

Tôi viết thư trên ....khăn giấy

Đó là những lúc tâm trạng ... có thơ

Còn bình thường viết trên 1 thứ càng đơn giản càng thích.

Gấp tư lá thư nhét vào bì dán lại và ghi tên người nhận.

Là tôi của 10 năm sau.

 *Cười*

Và đến giờ tôi không nhớ mình đã để lá thư đó ở nơi nào.



Thỉnh thoảng tôi viết thư chỉ để đọc.

Người đọc đọc xong cười sằng sặc.

Đến giờ vẫn không thèm trả lại thư.

Ngày xưa thỉnh thoảng tôi viết thư theo *đơn đặt hàng*

Ừ thì kiểu: Tao nhớ mày quá, sao mày không viết thư cho tao nhỏ kia!

Không phải đơn đặt hàng còn gì.

*Cười*.

Nhà có vài xấp giấy viết thư

Tôi đem gấp máy bay chơi hết

Bì thư cũng đẹp

Tôi đem cắt tan tành

Hì hụi ngồi lấy A4 xếp thành bì

Không có hoa tay nhưng cứ thích tự làm khó.

Đó là chuyện của ngày trước.

Không phải thói quen nào tôi cũng giữ lại.

Không phải những thứ không dùng nữa tôi đều bỏ đi.

Chỉ thỉnh thoảng ...đốt sạch thôi.




P/S: *Ngày nay người ta không tỏ tình bằng những cánh thư

Bác bưu tá chẳng cần nhọc lòng hàng ngày rong ruổi nữa

Email đã làm thay tất cả...*

(SB)

19.8 - Kiểu như là ...sốt!

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

| | | 10 nhận xét

Cũng có những ngày không bình lặng như đã tưởng.


Cũng có những ngày bất an và ....sợ.


Đó là khi thời tiết chuyển mùa, trái gió.


Đó là những ngày đi ...lâu ơi là lâu.


Đó là khi em gái ngơ ngác hỏi


*2 ơi, sao em cứ mơ mình đi lạc?*


Tôi thì thường thấy mình ...rơi xuống vực.


Gà bảo: Hay em về?


Thời kì khó khăn nhất đã qua.


Nếu nặng chỉ nên nặng 1 đứa ...


Tôi nói với em gái, câu nói cũ mèm.


Nếu mơ đi lạc thì chịu khó mơ thấy 2 để 2 dắt về chứ!





Tôi nghĩ chắc mình cần thêm chút gió.


Vì thế tôi bật quạt.


Hậu quả là ...sốt.



Bạn bảo: Khó nhỉ.


Tôi cười: Giờ là ổn, chứ ngày ấy ...


Đó là những ngày tôi cảm thấy bất an, lo sợ.


Những ngày ánh mắt nhìn ngơ ngác cứ làm tôi hoang mang.



Khi trở về nhà, bắt gặp ánh nhìn ấy tôi ...sợ.


Suốt ngày quanh quẩn, nắm tay và ôm em gái thật chặt.


Tự nhủ sẽ không có chuyến đi nào lâu như vậy nữa.



Những góc tối. Lặng im. Ánh nhìn ngơ ngác. 


Giấc mơ đi lạc. 


Sẽ qua đúng không?



Sau những cơn mưa dài trời đã nắng.


Cơn sốt 39 độ đã đi qua


Và tôi thích dùng cụm từ *Và con tim đã vui trở lại* 


để nói về ánh nhìn đã thôi ngơ ngác.



Ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm qua.




P/S: 39 độ cũng chỉ như 1 đợt cảm cúm  ...

18.8 - Yêu thương chơi chơi.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

| | | 4 nhận xét

Nội tâm ...phức tạp. 

Gì mà phức tạp.

Chỉ thỉnh thoảng nói vài câu ngớ ngẩn, làm vài việc hâm hâm.

Đôi khi vớ vẩn..

Bình thường và đáng yêu đến thế mà phức tạp gì nhỉ?

*ngơ ngác*.


*Làm cách nào để giảm căng thẳng nhanh nhất?*

- Ăn

- Mua sắm

- Nhai kẹo

- Nghe nhạc

- Hát

....

Cả nhóm được mời hát, thế là *Một con vịt xòe ra 2 cái cánh*

May là chỉ cho hát mỗi 1 bài nếu không chắc trèo lên tới tận đỉnh Trường Sơn.




Mỗi lần bạn nó căng thẳng và rắc rối là nó gọi điện cho mình.

Đó là quy luật thấu hiểu và ...chuyển rắc rối từ người này sang người khác.

Và rắc rối đôi khi chả đáng yêu.


P/S: Đôi khi người ta vui vì những điều rất đơn giản.







Được tạo bởi Blogger.