Không thể khóc
Vì chẳng còn yêu thương nào cho em!
Chúng ta có một cái hẹn anh nhớ không?
*Khi nào nắng lên anh sẽ về*
Em không có thói quen chờ đợi.
Em luôn tự nhủ với mình
*Sống là không chờ đợi*
Và em không đợi ngày nắng lên
Vì em biết anh - sẽ - không - về.
*Chơi vơi một mình ai
Chơi vơi đường thật dài
Chơi vơi nhớ thương hoài
Biết có ngày trở lại?*
Em một mình giữa những ngày ẩm ương của thời tiết
Nắng không ra nắng, mưa chẳng ra mưa
Cũng như em.
Nhớ không ra nhớ.
Quên chẳng ra quên.
Chỉ là ...
Em dừng lại hơi lâu ở những nơi được gọi là KỈ NIỆM.
Chỉ là em đã buông
Nhưng ngày cứ thênh thang.
Chỉ là
Em nghe và em cười như đứa bé
Khi vô tình ngân nga những giai điệu thân quen.
Có thể
anh vẫn ở đâu đó
Có thể anh đã đi rất xa
Chỉ là
khi anh quay lưng
Em cũng không nhìn lại.
Thế là
thành vô hình.
Nắng và gió vẫn thênh thang mùa cũ
Bàn tay em dẫu có vương đầy kỉ niệm
Thì tất cả đã là ngày của hôm qua.
*Rồi gió cũng đi qua mùa thương cũ
Chỉ còn em với nỗi nhớ thật nhiều*.
(VTTC)
P/S: Hôm nay trời nhạt
Tôi lỡ tay cho vào nhiều muối.
Trời ẩm ương
Không nắng chẳng mưa!