Buồn là 1 trạng thái cảm xúc, hay nó là cái giống chi chi thì cũng mặc.
Bạn chả thèm quan tâm.
Bạn đang quan tâm vấn đề khác, to tát và quan trọng hơn.
Bạn mua bánh và kẹo cho em gái - không phải cho bạn.
Nhưng bạn đã nhét tất cả vào cái dạ dày rất đỗi thất thường của bạn rồi.
Và bạn nghiệm ra: Có nhiều việc bạn làm vì bạn, không phải vì người khác.
Bạn chả tử tế như người ta tưởng. Bạn chỉ im lặng và ...bẻ ngà voi thôi.
Bạn bảo bạn ghét sự ồn ào và nhí nhố của bọn trẻ con.
Và đôi khi bạn còn hâm hơn cả bọn đấy.
Bạn của bạn bảo: Đi chung với bạn thì không cần phải suy nghĩ. Cái gì không biết cứ hỏi bạn.
Ừm, số lần bạn nghệch mặt ra vì không có câu trả lời nhiều hơn là cái cười ranh ma đểu giả của bạn.
Bạn của bạn bảo bạn cái gì cũng biết *nhầm rất to* chỉ có điều bạn không biết cái ổ điện nằm ở đâu thôi.
Bạn cười lớn vì bạn đã tự nhận bạn rất ngố, không thông minh như nhiều người tưởng.
Cũng có khi chẳng có ai nghĩ bạn thông minh, họ chỉ nói để ....xào lòng bạn thôi.
Bạn thật thà bảo: bạn không thích mưa, nhưng trong chừng mực nào đó bạn có thể chấp nhận.
Sự lưng chừng của bạn thật đáng ghét.
Chấp nhận để làm gì ấy nhỉ? Xào lòng người khác à?
Bạn chẳng có nỗi buồn nào cho ra hồn.
Bạn chẳng có nỗi nhớ nào cho đáng nhớ.
*Bạn vẫn đang cố nhớ là có đứa nào nợ bạn không đấy thôi!*
Cho nên đừng vớ vẩn, đừng nhìn trời mưa bằng cái kiểu chớp mắt ngây thơ ấy.
Khi nắng lên lại kêu gào, trách mắng.
Đừng chấp nhận mọi thứ một cách lưng chừng.
Tới chuyến xe của mình thì bước lên đừng ngần ngại!
Mà này! Bạn đã mua vé chưa? - Chưa thì thôi nhé!
P/S: Khi nỗi buồn đậu xuống vai mưa.
Nước mênh mông trắng cả bãi bờ.
Thôi mưa ạ đừng buồn chi nữa
Khóc bây nhiêu đã đủ ướt mem tình!