11.8 - Linh tinh lang tang.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

| | | 0 nhận xét


Vẫn chẳng khá hơn là mấy.

Giờ lại thêm tình trạng *Nói không ra lời*.

Bạn lây cảm qua cho mình, giờ thì bạn đã khỏe.

Còn mình chắc vì lưu luyến quá nên chẳng thèm đá đít cô nàng đỏng đảnh ấy đi.


Tối thứ 7, chả buồn giành tivi, chả buồn nhét cái gì vào bụng.

Lại mưa.

Ừ mưa đi. Sau cơn mưa trời lại sáng.

Không sáng thì bật đèn, đốt nến.

Còn mình, sau 1 đợt lăn tăn 39 độ.

Vẫn sẽ ...mỉm cười nghe ...chuyện.















P/S:  Giờ thì mình hiểu thế nào là vuốt mặt phải ...nể mũi. 









10.8 - Tôi biết mình tin.

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

| | | 0 nhận xét

Tôi lơ ngơ giữa phố và có cảm giác ...say nắng.

*Lần sau nhất quyết sẽ say một thứ gì đó ...hoành tráng hơn*

Một áo nâu thoáng qua.

Lệch bệch chạy theo.

Tôi thỉnh thoảng đi theo một người không vì bất cứ lí do gì hết.

Nâu bước vào nhà sách.

Tôi không đọc sách từ lâu lắm rồi.

Và giờ  chỉ có hứng thú với cái tựa của sách.

Lần này tôi chỉ ...dõi mắt theo Nâu chứ không quan tâm tới tựa lẫn sách.

Tôi cầm cuốn sách Nâu vừa thả xuống - Nó nằm ở quầy Tôn giáo và triết học.

Tôi loáng thoáng thấy có dòng nói về việc đứa trẻ đói bụng đòi ăn. Mẹ lại bảo chưa tới giờ.

Tôi thường không nhớ nhiều thứ nếu không nhắc, nhắc tự động sẽ nhớ.

Và chỉ vì thấy từ *ăn* mà tôi đâm ra ....đói!

Tôi lại vội vàng khi thấy Nâu ra đường.

Tôi ghét cảm giác say nắng. 

Đường dài, phố rộng, người đông. 

Tôi vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Nâu.

Nâu dừng chân tại một quán ăn.

Điều đó không có gì lạ.

Chỉ là tôi khá ngạc nhiên khi chủ quán nhớ ra tôi.

Tôi khá bối rối khi người khác nhớ ...ra mình.

Có thể đối với nhiều người đó là tốt. Tôi thì không.

Trời bắt đầu chuyển mưa. Tự nhủ: Nguyên nhân của thương nhớ là đây.

Lần này Nâu đi khá chậm, tôi đoán Nâu ra biển.

Nâu không ra biển, chỉ rẽ vào quán cà phê trước biển.

Tôi gọi cho mình một ly ca cao.

Ánh nến lung linh, tiếng Cello dịu ngọt.

Và trong giây phút lãng mạn ấy tự dưng tôi ... buồn ngủ.

Có lẽ vì mùi của tinh dầu.

Nâu và tôi rời khỏi quán khi trời bắt đầu lất phất mưa

Nâu bước khá nhanh, tôi lại lệch bệch. Bỗng dưng Nâu dừng và ngoảnh đầu lại:

- Không mỏi chân à?

- Sao biết ...đi theo?

- Vì cố ý chờ nên biết.



P/S: Khi đọc những dòng nói về Păng Sur trong *Chuyện xứ Langbiang*

Tôi đã để những con chữ phía trên chạy trong đầu của mình

9.8 - Sốt kiểu 39 độ...

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

| | | 2 nhận xét

Tưởng nắng lại hóa ra mưa.

Tưởng thong thả lại hóa ra vội vàng.




Ồn ào - Khi người ta lớn người ta vẫn cứ đòi phần như trẻ nhỏ.

Sốt. Giành hẳn một suất mới chịu.

Giữa những ồn ào điện thoại khẽ rung rất đỗi ...dịu dàng.

Tin nhắn của sư phụ.

Nhiều ngày trước, dành hẳn 15 phút để tiếc và quên bẵng sau ...15s
.
Nhiều ngày sau, chả ai cấm mình tiếc và vì tiếc cũng chẳng ai biết

Nên

Cho phép tiếc thêm 15s nữa.


Giữa cơn sốt, điện thoại lại rung khe khẽ 

Có chuyện.

Rắc rối.

Chuyện to

Chuyện nhỏ.

Chuyện thường thường!

P/S: Chuẩn bị ...ra trận và dọn dẹp *chiến trường.*



22.7 - Yêu thương dài hạn.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

| | | 21 nhận xét

Em gái nhỏ có cậu bạn nhỏ tên Bu.
Cậu bạn nhỏ Bu có con chó nhỏ tên là Chacha
(hiệu ứng của phim hoạt hình là đây)
Nhưng má nói: N nhà mình giống Chacha của Bu hơn.
Bu nhát gan nhưng cũng lì cực độ, toàn bắt nạt em gái nhỏ.
Thế nhưng nếu cho chọn lựa sẽ ở với ai khi ba mẹ vắng nhà.
Câu trả lời sẽ là em gái nhỏ.

Lí do duy nhất để em gái nhỏ không qua chơi với Bubu là ...em gái lớn về nhà.
Em gái nhỏ lẽo đẽo theo sau em gái lớn và hỏi liên tù tì: 
Chị L khỏe không? Sao bữa nay chị L ốm dzậy? 
Chị L thích ăn cái gì em mua cho? Khi nào chị L đi? Chị L đi làm có mệt không? ...

Em gái lớn cực kì nhát gan vì ... thường xuyên nằm mơ thấy ...ma.
Vậy mà lại hay đi xem phim kinh dị. 
Có lần xem xong sợ quá, không ngủ được gọi điện về nhà: 2 ơi, em sợ.
Mỗi lần về nhà thường ôm má: Con nhớ má quá.
Và đem về vài thứ lặt vặt làm quà cho má và em gái nhỏ.

2 đứa cách nhau 6 tuổi. 
Có lần bạn em gái lớn gọi điện nhưng lại gọi vào máy chị 2.
Thằng nhóc cứ khăng khăng đây là bạn của nó.
(Nghe bảo giọng 2 đứa trong điện thoại khá giống nhau)

Lần này em gái nhỏ về nhà và ra đi vội vàng.
Ôm má 1 cái ngăn ngắn rồi lên xe.



Đôi khi cãi nhau.
Đôi khi không thèm nói chuyện.
Đôi khi lo lắng
Đôi khi ríu rít cả đêm.
Nhưng hạnh phúc nhất là lúc cả nhà quây quần bên mâm cơm.
Là lúc ba chị em cùng xem tivi trong im lặng ...giả vờ.

P/S: Nắng vẫn ở trên đầu - Coi chừng bị ...cảm!


19 .7 Nỗi nhớ trôi ...

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

| | | 8 nhận xét

Cái chợ xem xem bằng tuổi em gà nhà mình.
Giờ thì người ta sắp phá nó để xây chợ mới.
Mỗi lần chạy ngang chợ
Mình hay nhìn vào cái đồng hồ ở ngõ 
Kim đồng hồ luôn ở vị trí 1h15.
Nó đã dừng lại ở vị trí đó hơn 20 năm.
Chắc do ...mỏi kim.

Ở chợ cũ có một gian hàng cho thuê truyện.
Thế đấy từ lúc chưa đi học mình đã *làm bạn* với Kim Dung, Cổ Long.
Các bậc phụ huynh nhà mình còn *đầu độc* mình bằng Thủy Hử, Tam quốc diễn nghĩa, Xuân thu chiến quốc...
Giờ thì hiểu vì sao lớn lên mình chỉ toàn đọc ...truyện tranh và xem phim hoạt hình.

Mấy đứa bạn học chung thời PT đều bảo mình phát xít
Nhớ là trong học bạ thầy cô đều phê: Hiền ngoan mà!
Chắc là có nhầm lẫn chi đây.
Dĩ nhiên là phải trừ cái vụ mình ...bạt tai thằng bạn ngay giữa lớp,
Kể cả cái chuyện mình phớt lờ lời ỉ ôi năn nỉ thảm thiết mà má mình bảo tội của thằng bạn cá biệt nhất trường.
Cả cái vụ học quân sự.
Và phải trừ ra cả việc mình phạt em gà bằng cách quỳ thẳng và giang 2 tay sang bên
Hình phạt nhẹ nhàng thế cơ mà!

Có những thứ đã trở thành thói quen, mai này bỗng dưng sẽ xa lạ.
Có những thứ đi cùng suốt hơn 20 năm
Tự dưng 1 ngày chia xa không lời từ biệt.
Kim đồng hồ vẫn dừng mãi ở 1h15
Sớm hay muộn?
Một ngày nào đó xa lạ lại trở thành quen.




P/S: Nỗi nhớ sẽ trôi về đâu? Trôi về cái chợ mới chứ đâu nữa.
Được tạo bởi Blogger.